Diễn Đàn
ChatBox
Thể loại
Truyện Convert
Truyện Dịch
Truyện Sáng Tác
Tu Chân
Tải App
Chương 20:

Đồng nhân One Piece: huyết kiếm sĩ

Chương 20:



Thuyền cuối cùng cũng cập bến Sabaody, Rie cẩn thận neo thuyền lại rồi mang theo ba lô thẳng hướng căn cứ hải quân mà đi. Vừa bước vào trong, lập tức liền có người nhận ra cô.

-Rie, đã lâu không gặp. Nhóc vẫn khỏe chứ?

Người vừa lên tiếng là Pane, một vị thiếu tá của tổng bộ hải quân, năm nay chỉ mới hơn ba mươi, thực lực mạnh mẽ, tiền đồ một mảnh xán lạn. Hiện tại ở đây có lẽ là đến làm nhiệm vụ.

-Chào chú Pane, cháu vẫn khỏe như voi đây! Sao chú lại đến đây thế? Có nhiệm vụ gì à? Cần cháu giúp không?

Pane khuôn mặt như muốn khóc, lập tức lắc đầu lia lịa.

-Không được! Tuyệt đối không được! Rie, coi như chú xin cháu, tuyệt đối không được ra tay! Khó khăn lắm chú mới có cơ hội ra ngoài kiếm quân công thế này!

Xung quanh một mảnh cười vang, cả Rie cũng không nhịn được mà ôm bụng cười. Pane có chút xấu hổ, mặt cũng hơi đỏ lên, nhưng vẫn kiên quyết không thay đổi ý định. Nói đùa, nếu để cô nhóc này ra tay, hắn ngay cả cháo cũng không có mà húp!

-Vậy chú nói cho cháu biết mục tiêu của chú là ai đi, cháu sẽ né mấy tên đó ra. – Rie đề nghị.

-Tốt, là băng hải tặc Môi Hồng. Cháu nhất định không được cướp của chú!

Nghe được tên băng hải tặc này, Rie trực tiếp im lặng. Băng hải tặc này cô biết, nghe nói thuyền trưởng là nam, nhưng lại bị cuồng son môi nên mới lấy cái tên này. Nghĩ đến một người đàn ông cao lớn, đen đúa lại son môi đỏ chót, da gà da vịt trên người lập tức nổi hết lên. Nghĩ thế, cô trịnh trọng nhìn Pane, nói:

-Lần này chú yên tâm, có chết cháu cũng sẽ không cướp mấy tên đó của chú.

Tiễn Pane rời đi, Rie từ chỗ tiếp tân lấy được tin tức các băng hải tặc đang có mặt trên Sabaody. Nơi này cũng giống như thị trấn Logue ở Biển Đông, một cái là gần cửa vào Tân Thế Giới, một cái là gần cửa vào Đại Hải Trình, vậy nên hải tặc tập trung ở đây cực kì nhiều. Mỗi năm vài lần, cô sẽ đến đây để làm đầy túi tiền của mình.

Trước khi đến khu vực hỗn loạn không pháp luật, Rie ghé đến khu mua sắm. Cô muốn mua quà sinh nhật cho Shanks, hi vọng ở đây sẽ tìm được thứ cô muốn.

Khu mua sắm của Sabaody vẫn tràn ngập người như mọi khi. Rie tiến vào một cửa hàng trông khá lịch sự. Chủ quán là một đôi vợ chồng trẻ, tiếp đón cô rất niềm nở.

-Xin chào quý khách. Quý khách muốn mua gì ạ?

-Trước để tôi xem một chút đã. – Rie đáp.

Rie cẩn thận xem xét những món hàng trong tiệm. Tuy không phải quá quý giá, khảm đá nạm vàng gì, nhưng đều rất tinh xảo. Chủng loại cũng rất đa dạng, để cô nhìn đến hoa hết cả mắt. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại trên một chiếc đồng hồ quả quýt.

Kích thước chỉ bằng nắm tay cô, có dây đeo và nắp đậy màu bạc sáng loáng. Trên nắp đậy được chạm khắc một tấm khiên chắn, xung quanh mấy họa tiết lá cây đơn giản. Theo lời ông chủ tiệm, người đã làm ra chiếc đồng hồ này, chiếc khiên chắn ấy mang ý nghĩa “thủ hộ”.

Đồng hồ bên trong cũng được thiết kế rất tỉ mỉ, có thể chống nước, chịu nhiệt, chịu lực tốt. Kim đồng hồ và những con số bên trong được phủ một lớp sơn đặc biệt, có thể phát sáng vào ban đêm, rất tiện cho việc xem giờ.

Không có quá nhiều do dự, Rie quyết định mua chiếc đồng hồ này. Sau khi thanh toán, cô còn mượn dùng dao khắc của ông chủ, tại mặt trong của nắp đậy tỉ mỉ khắc lên mấy chữ “Tặng Shanks. Sinh nhật vui vẻ.”. Tuy không đẹp lắm, nhưng cô cũng đã làm hết sức có thể. Dù sao cũng là lần đầu tiên làm việc này.

Bên ngoài bất ngờ vang lên tiếng ồn ào. Bà chủ trông thấy nét nghi hoặc trên mặt cô liền mỉm cười giải thích:

-Mấy ngày trước tôi nghe nói có một vị Thiên Long nhân sắp đến đây, bên ngoài ồn ào chắc là vì chuyện này.

Trong một tích tắc, đáy mắt Rie thoáng qua một tia cực lạnh, nhưng nháy mắt liền biến mất, sau đó ôm bụng rên rỉ:

-Bà chủ, tôi đột nhiên đau bụng quá. Có thể cho tôi đi nhờ được không?

Bà chủ tiệm tất nhiên sẽ không từ chối người vừa mua đi một món hàng đắt giá trong tiệm mình, nhiệt tình đưa cô vào tận nơi. Rie mặt đầy áy náy nhìn bà chủ, nhưng sau khi đóng lại cánh cửa, nét mặt ấy liền biến mất.

Mở ra không gian, thay quần áo, choàng lên mình chiếc áo choàng đen rộng, kéo mũ trùm kín đầu. Mesa từ ống tay phải bò ra, biến thành một chiếc mặt nạ có màu trắng với mấy đường vân đỏ. Bên ống tay trái, Riku nháy mắt biến thành một thanh kiếm với lưỡi kiếm đỏ như máu. Đeo lên mặt nạ, cầm chắc kiếm. Bây giờ cô không phải thợ săn hải tặc, Trảm thủ - Rie, mà là thợ săn thiên long nhân, Huyết kiếm sĩ – X.

Haki quan sát nhanh chóng tỏa ra ngoài, quả nhiên phát hiện được một tên Thiên Long nhân. Đáy mắt cô thoáng qua một tia thất vọng. Tên này cũng không phải kẻ đã ra tay với Sabo. Nhưng dù là ai đi nữa, hôm nay hắn cũng phải chết.

Ngoài đường lớn, một tên Thiên Long nhân đang nghênh ngang mà đi, trong tay cầm theo mấy sợi dây xích. Đầu kia của dây xích có ba người, gồm hai cô gái cực kì xinh đẹp và một người đàn ông thuộc tộc tay dài. Người đàn ông này không thể đi mà phải bò bằng cả tứ chi, nét mặt phẫn nộ và khuất nhục.

Thiên Long nhân thấy ba tên nô lệ có vẻ rề rà, liền giật mạnh dây xích. Định há miệng ra mắng chửi thì một bóng người mặc áo choàng đen bất ngờ xuất hiện trước mặt hắn. Không một ai kịp phản ứng, kể cả những hộ vệ, hải quân và tên Thiên Long nhân này. Lưỡi kiếm đỏ rực như máu bổ xuống, trực tiếp đem vị Thiên Long Nhân cao quý này chẻ làm đôi. Hiện trường máu tanh khiến không ít người trực tiếp hét lên.

Người mặc áo choàng sau khi giết người thành công lập tức quay đầu bỏ trốn. Không ít hải quân hộ tống cùng hộ vệ hốt hoảng đuổi theo, nhưng chỉ sau một lần rẽ ngoặt, người đó đã biến mất không chút dấu vết. Nếu không phải mùi máu tanh vẫn bốc lên từ xác chết nằm yên kia, bọn hắn đã cho rằng tất cả chỉ là ảo giác.

Theo sau đó là một tràng rối loạn khủng khiếp. Hải quân và người của Chính phủ thế giới điên cuồng tìm kiếm khắp Sabaody, lấy vị trí xác chết tỏa ra xung quanh, thẩm vấn từng người một. Một vị Đại Tướng cấp tốc được phái đến đây, và người đó không ai khác chính là Kizaru. Không chỉ vì ông ta đủ mạnh, mà còn vì ông ta đủ nhanh. Lấy tốc độ của ánh sáng, chẳng mấy chốc liền có thể chạy đến nơi này.

Ở Tổng bộ hải quân, Sengoku thật sự sắp điên rồi. Điện thoại ốc sên không ngừng vang lên, phần là báo cáo, phần là Chính phủ thế giới gọi đến chất vấn. Đã bốn năm từ khi cái tên thợ săn thiên long nhân đó xuất hiện, tổng cộng 18 thiên long nhân đã bị giết. Không ai biết hắn là nam hay nữ, tuổi tác thế nào, diện mạo ra sao. Báo chí gọi hắn là X, đặt cho hắn cái biệt danh Huyết kiếm sĩ. Sengoku luôn cho rằng X là người của quân cách mạng, bởi vì người thường chẳng ai sẽ đi kiếm chuyện với một thiên long nhân cả.

Vụ ám sát diễn ra rất hoàn hảo. Bây giờ, Rie đã trở lại trong nhà vệ sinh của cửa tiệm, nhanh chóng thay lại phục trang. Nhờ năng lực của trái ác quỷ không gian, cô có thể dịch chuyển một cách tùy ý trong phạm vi mà haki có thể vươn tới. Đây cũng là nguyên nhân mà cô có thể thực hiện thành công nhiều vụ ám sát đến vậy.

Thay đổi một gương mặt dễ chịu thoải mái, Rie bước ra khỏi nhà vệ sinh. Từ lúc vào đây đến lúc ra ngoài vẫn chưa đầy năm phút, chưa kể đến nhà vệ sinh này còn kín hoàn toàn. Một sự che đậy hoàn hảo, chẳng có chứng cứ nào chỉ ra cô chính là hung thủ cả.

Vừa tạm biệt bà chủ tiệm vừa bước ra ngoài, Rie liền đụng phải Kizaru. Ông ta nhìn cô, nói:

-Oh, tình cờ quá nhỉ? Không ngờ nhóc mi cũng ở đây.

Rie vô cùng bình tĩnh, cười khẽ đáp:

-Đúng là rất tình cờ. Ngài Kizaru, đến đây có chuyện gì sao?

-Đừng xa cách vậy chứ. Nhóc có thể gọi thẳng tên của ta, giống như hai tên kia ấy.

-Chúng ta không thân thiết đến vậy. – Rie nhún vai nói – Mà có chuyện gì xảy ra sao?

-Cũng không có gì, một vị Thiên Long nhân bị giết mà thôi. Ta được cử đến điều tra vụ này. Nó xảy ra rất gần đây, nhóc có phát hiện được không?

-Xin lỗi, làm ngài thất vọng rồi. Tôi vừa đến đây hôm nay. Lúc nãy tôi đang mua đồ ở đây thì bị đau bụng nên đã đi nhờ nhà vệ sinh của cửa tiệm. Bà chủ tiệm có thể làm chứng giúp tôi chuyện này.

-Oh, là vậy sao? Không ai nghi ngờ nhóc, nên nhóc không cần giải thích kĩ thế đâu.

-Đề phòng thôi, tôi không muốn dính dáng gì đến mấy tên khốn đó cả.

-Nhóc có vẻ ghét Thiên Long nhân nhỉ? Được rồi, ta phải đi làm nhiệm vụ đây, nếu không lão già kia lại cằn nhằn nữa mất.

Nhìn Kizaru hóa thành một tia sáng rời đi, trong lòng Rie khẽ thở phào một hơi. Nếu hỏi ai là người cô không muốn tiếp xúc nhất trong các hải quân, Kizaru không thể nghi ngờ có thể xếp vào ba hạng đầu. Vẻ ngoài dễ gần, hay cười, tính cách lười biếng, nhưng hỉ nộ thất thường, rất khó nắm bắt. Đôi lúc cô không thể hiểu được ông ta đang nghĩ gì trong đầu.

Tạm đem chuyện này gạt ra khỏi đầu, Rie nhanh chân rời đi, tiến vào khu hỗn loạn.

Lùm cây 13, quán bar của Shakky, bên trong là một hiện trường vô cùng hỗn loạn. Hải tặc nằm lăn lóc, kêu rên đầy trên mặt sàn. Rie né qua mấy tên hải tặc, nhìn người phụ nữ đang xách cổ tên hải tặc duy nhất còn đứng vững, mỉm cười chào hỏi:

-Cô Shakky, đã lâu không gặp!

-Đã lâu không gặp, Rie. – Shakuyaku vừa đáp vừa thuần thục đánh ngất tên hải tặc trên tay, sau đó moi sạch tiền của hắn ta rồi vứt hắn xuống sàn. – Nhóc qua kia ngồi một chút đi, chờ ta dọn dẹp mấy tên này một chút.

Rie cũng không khách sáo, tiến tới tủ lạnh tự rót cho mình một ly nước trái cây, bộ dạng vô cùng quen thuộc. Shakuyaku nhanh chóng mở cửa, sau đó lần lượt ném lũ hải tặc trong quán ra ngoài.

-Cháu đến hơi sớm đấy Rie. Đám Shanks còn chưa đến đâu.

-Không sao, cháu cố tình đến sớm mà. Có thể tranh thủ mấy ngày này kiếm chút tiền tiêu vặt! Mà bác Rayleigh lại đi đâu rồi à?

Shakuyaku tự rót cho mình một ly bia, ngồi xuống bên cạnh Rie, bình tĩnh đáp:

-Ừ, lần này đã đi được ba tháng rồi.

Dù không phải là lần đầu tiên, nhưng Rie vẫn không thể thích ứng được thái độ của hai vợ chồng nhà này. Cô không nhịn được mà phàn nàn:

-Cô Shakky, sao cô có thể sống với ông bác ấy được thế? Lấy điều kiện của cô hoàn toàn có thể tìm một người khác tốt hơn mà!

Shakuyaku khẽ cười, hỏi lại:

-Vậy cháu nghĩ thử giúp ta, có người nào thích hợp và mạnh hơn lão già ấy sao?

Rie trực tiếp im lặng. Tìm một người thích hợp với cô Shakky, còn phải mạnh hơn Rayleigh. Độ khó có chút cao, sớm từ bỏ thì tốt hơn. Chưa kể nếu cô dám làm thật, ông bác Rayleigh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô!


Báo Cáo
---- Xuất bản bởi Huyết Hồ Điệp.
Cập nhật lần cuối: 2020-04-23 14:10:29
2431 từ · 19 phút đọc