Diễn Đàn
ChatBox
Thể loại
Truyện Convert
Truyện Dịch
Truyện Sáng Tác
Tu Chân
Tải App
Chương 1066: Vô đề

Già Thiên

Chương 1066: Vô đề



Thần kỵ sĩ bị đánh bại, Long Thương cắm trên mặt đất, lão ngồi xếp bằng không nhúc nhích trên mặt đất, sinh cơ đang chậm rãi tan đi.

Các giáo phương Tây không thể chấp nhận, đây là gánh nặng không thể chịu đựng, Ma đi phương Tây, ai có thể chống lại?

- Vì sao như vậy, hận là kỳ tài đệ nhất của Tây Thổ ta mấy vạn năm nay, thiên tư trác tuyệt cổ kim hiếm thấy, ngay cả thánh hiền đã qua đời đều từng khen tặng, vì sao lại bại?

Mọi người không thể chấp nhận, nhất là số ít người hiểu biết chân tướng lại càng không thể chịu đựng: người thân thể tắm rửa trong huyết nhục bất hủ của Thần minh, đạt tới đãng phong tạo cực, ngày nay lại cả người nứt nẻ, tánh mạng sắp đoạn tuyệt.

Diệp Phàm đứng giữa hiện trường, lẳng lặng không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào Giáo Hoàng dưới cây thập tự giá trên Thánh sơn, có lẽ đây là một địch thủ cuối cùng của hắn ở Tây Thổ.

Đột nhiên, có thần mã đạp trời cao bay tới, một đám người trẻ tuổi vây quanh một cô gái tóc vàng toàn thân phát sáng từ trong núi rừng nguyên thủy lao ra. Mọi người đều cưỡi trên lưng dị thú, chỉ có cô gái ở giữa cưỡi trên một con Độc Giác Thú phát ra thánh huy, dường như từ dương chi ngọc chạm khắc mà thành.

Phần đông kỵ sĩ đến từ các gia tộc bất đồng, là một đám anh kiệt trẻ tuổi đương thời, cùng Thánh nữ của Vatican hợp thành một chi đội ngũ, đạp chân ở phương vị bất đồng, cùng nhau ngâm xướng chú ngữ cổ xưa.

Đây là một loại cầu nguyện thần thánh tối cao của Tây Thổ, những người tuổi trẻ này đều có được tín ngưỡng thành tín nhất, trên thân mình mỗi người đều đeo một thập tự giá sáng choang, bọn họ đang thi triển pháp thuật cấm kỵ cổ xưa.

Thánh nữ dáng người thon thon, thân mặc lụa mỏng, da thịt như mỹ ngọc chăm chút, trên gương mặt tuyệt mỹ tràn ngập vẻ thần thánh, tóc dài kim quang óng ánh, cưỡi trên con Độc Giác Thú giống như nữ nhi của Thần linh.

Đám người bọn họ hợp cùng một chỗ, với lòng thành tín nhất dẫn động tín ngưỡng lực thần thánh khắp phương Tây, niệm lực cuồn cuộn mãnh liệt, mênh mông như đại dương “ù ù” vang động trên vòm trời.

Cảnh tượng này khiến cho người ta sợ hãi, thần thánh bao la, khuynh đảo thiên địa.

Không chỉ đám người Trương Thanh Dương, Hoàng thiên nữ biến sắc, ngay cả Diệp Phàm cũng lộ thần sắc ngưng trọng, đây là niệm lực của chúng sinh Tây Thổ, bị bọn họ tác động mà đến, mênh mông vô ngần, chỉ bằng sức một người căn bản không thể đối kháng!

Vòm trời bị đều ép chìm xuống, đó là một mảnh hải dương màu bạc thánh khiết như ánh trăng, niệm lực đầy trời từng tia từng đợt quẩn quanh cùng một chỗ, hóa thành một biển sinh mệnh.

“Ầm!”

Thánh nữ Vatican vung lên bàn tay ngọc nhỏ nhắn, trên bầu trời lập tức đánh xuống một đạo lôi đình vạn trượng, muốn dùng tín niệm lực của chúng sinh đánh chết Diệp Phàm.

Không hề nghi ngờ, đây là lực lượng thuần túy và thánh khiết nhất, đối với người theo tín ngưỡng Vatican mà nói, đắm chìm trong loại quang huy này có thể diệt hết bách bệnh, vạn ách nạm toàn bộ tiêu tan.

Nhưng mà, nếu là tử địch không có một chút tín ngưỡng, thì đây chính là một loại độc dược đáng sợ nhất, một khi chạm vào tất nhiên sẽ bị quang huy thần thánh hừng hực thiêu đốt hóa thành tro tàn.

Cho dù là hắc ám sinh vật đối kháng cùng Vatican, cuối cùng sẽ bị thực thi hoả hình, ở trong thánh quang vĩnh hằng sẽ hóa thành bụi đất. Không có tín ngưỡng, đây sẽ là thương tổn trí mạng.

Diệp Phàm không có khả năng có tín ngưỡng của Vatican, Giáo Hoàng mệnh lệnh cho Thánh nữ cùng tín đồ thành tín nhất lúc này ra tay, không thể nghi ngờ là một kích trí mạng vô cùng đáng sợ.

Thánh quang cuồn cuộn mãnh liệt chiếu xuống, như là có ngàn vạn vầng trăng thần treo trên đỉnh đầu của hắn. Nơi này trở thành hải dương của ngân hà tụ thành, hắn hoàn toàn bị bao bọc ở bên trong.

- Thần không phải vạn năng, giáo ta là không gì làm không được!

Giáo Hoàng đứng trên Thánh sơn, lão như một ngọn núi đè ép xuống, ở chỗ sâu trong con ngươi là biển sao thành phiến, giống như một thiên thần đang nhìn xuống chúng sinh.

Rất nhiều giáo đồ cùng xướng thánh ca, giống như âm thanh của tự nhiên, toàn thân bọn họ tắm rửa trong vầng hào quang tường hòa, mỗi người đều siêu trần thoát tục như Thần sứ của Thiên giới.

Thánh nữ là linh động nhất, mái tóc màu vàng như thác nước, trên gương mặt trắng nõn tràn ngập thánh khiết, con ngươi màu lam như là bảo thạch sáng lấp lánh, miệng tụng chú ngữ, dẫn động niệm lực tinh thuần như biển muốn luyện hóa Diệp Phàm.

Giờ khắc này, mọi người song phương đều như ngừng lại hô hấp! Đây là một loại tuyệt sát, có lẽ là biện pháp duy nhất, khởi động Vatican tích lũy năm tháng dài lâu, với niệm lực như biển luyện hóa Ma của Trung Thổ.
Diệp Phàm đích xác phải chịu đựng một loại thiên uy, dường như toàn bộ vòm trời mênh mông ép xuống trên người hắn, đều muốn cắt nát xương cốt cùng huyết nhục của hắn.

Nhân lực luôn có điểm hạn chế cuối cùng, dù sao hắn cũng chỉ là một thân thể huyết nhục của con người, mà không phải một vị Tiên chưa từng được chứng thật có tồn tại kia.

Đây là thiên uy!

Lúc này, đám người Thánh nữ dẫn động tới niệm lực không gì sánh nổi, hắn một người một mình đối kháng với lực căn nguyên của đạo chính thống ở cùng khắp phương Tây, phải chịu đựng đau khổ mà thường nhân khó có thể tưởng tượng.

- Sư phụ!

Trương Thanh Dương kêu lên sợ hầi, hắn nghĩ rằng đã nhìn thấy một góc tương lai, lập giáo bất hủ, không nghĩ tới lại rơi vào tình cảnh như thế này.

Diệp Phàm cắn răng, lực lượng này không chỉ là tín ngưỡng, mà còn có thánh quang hủy diệt của Vatican, không ngờ lại có thể khổng lồ mênh mông như vậy, vượt ra ngoài ý liệu của hắn.

Một người phàm có lẽ sẽ rất yếu ớt, ở trong mắt tu đạo sĩ chẳng khác nào con kiến, nhưng nếu là ngàn vạn, thậm chí cả trăm vạn, ngàn vạn... vậy thì rất khủng bố, niệm lực vô tận thêm thân đủ để hủy diệt Thánh nhân.

Cả người Diệp Phàm máu huyết hoàng kim sôi trào, cả thân thể nở rộ bảo quang vô lượng, miệng tụng cổ kinh, trong lòng không minh, hắn cố nén cơn đau tan xương nát thịt, cực lực đối kháng lại thánh uy thiên đạo này.

Hắn muốn xông ra phía ngoài, lại như rơi xuống vũng bùn sâu, khó có thể nhích động, Đạo Kinh, Tây Hoàng Kinh, Hằng Vũ Kinh các kinh toàn bộ nổ vang, trên thân thể hắn các Bí Cảnh phát ra âm thanh hợp đạo.

“Mênh mông như biển sao, nhưng cũng không thể tập trung vào một điểm, như vậy thì không cách nào đâm thủng và luyện hóa thân thể ta được!”

Diệp Phàm bình tĩnh lại, bản thân gặp phải đại kiếp nạn, tuy rằng niệm lực chúng sinh hóa thành thánh quang thực trí mạng, nhưng kéo dài lâu như vậy vẫn không thể luyện hóa hắn thành bụi bậm.

“Nếu niệm lực mênh mông như vậy tập trung vào một điềm, hóa thành một thanh thánh kiếm đủ để hủy diệt một vị Đại Thánh, từng đợt từng đợt như vậy có lẽ cũng có thể hủy diệt ta, nhưng cần phải có đủ lực và đủ thời gian!”

Diệp Phàm bình tĩnh trở lại rồi, trong lòng không sợ, coi như một loại lịch lăm, bởi vì hắn nghĩ tới một truyền thuyết, giờ phút này lại chiếm được thể hiện - Nghiệp Hỏa!

“Ác nghiệp hại người ví như lửa...” Trong nháy mắt hắn hiểu ra, trong lòng tường hòa, không còn chút gợn sóng nào.

Hắn không có tín ngưỡng của Vatican đối với đạo chính thống phương Tây mà nói là một kẻ dị đoan, là một tội nhân, tràn ngập nghiệt lực.

Mà nói ngược lại, Vatican có rất nhiều tín ngưỡng lực tinh thuần, với hắn mà nói chính là nghiệp hỏa, lúc này hắn đang đau đớn vì gặp phải Thần thiêu đốt thân mình.

về nghiệp hỏa, ở trong Phật Giáo có truyền thuyết tường tận và đáng sợ nhất, được xưng khủng bố nhất là chi hỏa diễm vô thượng.

Nó là hỏa diễm ngưng tụ từ nghiệp lực chúng sinh, có thể thiêu đốt Bồ Tát cùng chư phật thượng cổ thành tro tàn, hủy diệt hết thần linh cổ, không gì có thể ngăn cản.

Chư tội thế gian thêm thân, tụ tập cùng một chỗ, liền trở thành nghiệp hỏa. Diệp Phàm đối lập cùng tín ngưỡng phương Tây, chẳng khác nào đối kháng với hết thảy chúng sinh bên này, ý chí vô tận thêm thân, cái này trở thành là nghiệp hỏa của hắn.

Khi Thích Ca Mâu Ni ngộ đạo, có lời đồn đã từng trải qua nghiệp hỏa thiêu đốt, là thêm vào trên người mình tất cả tội lỗi của tín đồ phạm phải, dẫn động nghiệp hỏa chúng sinh, cậy vào một gốc cây Bồ Đề chống đỡ được đủ loại nghiệp lực, lửa tắt mà bất diệt, thành tựu đạo quả.

về phần Lão Tử khi ra cửa tây Hàm Cốc, Duẫn Hỉ từng nhìn thấy khí tường hòa đến từ phía đông, mênh mông cuồn cuộn ba vạn dặm, bao phủ bầu trời che lấp mặt đất. Tuy rằng theo truyền thuyết gọi là quý khí tường hòa, nhưng thật ra rất có thể là dựa vào đạo hỏa của chúng sinh để luyện thân mình.

Cái gọi là Lão Tử đi về phía tây hóa hồ, có lẽ còn có một loại giảng giải và cách nói khác.

Diệp Phàm nghĩ tới những điều đó, tự nhiên bình tĩnh trở lại, hắn xem những đau đớn này trở thành một loại rèn luyện, các bậc tiền bối khi sắp bước vào cảnh giới Chuẩn đế mới có cơ hội thế này, mới dám dùng tâm hoả của chúng sinh thiêu đốt bản thân mình.

Mà hắn mới ở cảnh giới này đã có cảnh ngộ như vậy, nếu có thể vượt qua chẳng khác nào là một loại đạo quả, với một thân đạo hạnh thần thông đối kháng với tín ngưỡng lực mênh mông nhất của Tây Thổ.

May mà niệm lực tinh thuần như một ngân hà này không có hóa thành kiếm, không có hóa thành thương, không có tập trung thành một điểm, nó chỉ là tán rộng ra, không cố định thành hình, tản rải rác ở khắp mọi ngõ ngách.

Điều này giúp cho Diệp Phàm có khả năng đối kháng, đến sau lại hắn tế ra Vạn Vật Mau Khí Đỉnh, cùng hắn trải qua nghiệp hỏa khôn cùng thiêu đốt.

Thời gian kéo dài, mọi người bên ngoài đều sửng sốt, chi thấy một người một đinh lơ lửng lên xuống ở giữa tín ngưỡng màu bạc như đại dương mênh mông, mặc dù có thánh quang thiêu đốt, nhưng hắn cũng không bị hủy hoại, tất cả mọi người đều sợ hãi.

Năm xưa, mỗi khi Vatican tế ra một đạo thánh quang, cừu địch Hắc Ám đều phải hóa thành tro tàn, hoàn toàn không ngăn chống được. Nhưng mà, hiện giờ tất cả lực tín ngưỡng của khắp Tây Thổ đều bị dẫn động, không ngừng vọt tới, lại không thể hủy diệt Ma đến từ Trung Thổ, điều này quá mức khủng bố.

Trong lòng Diệp Phàm càng ngày càng không minh hiểu rõ, mặc dù chịu đựng đau khổ thật lớn, nhưng đây cũng là chuyện hữu ích, trải qua muôn ngàn thử thách, rèn luyện khí lực cùng thần thức của hắn, thiêu đốt không chết, sinh mệnh sẽ càng tăng lên.

- Thiêu đốt không phải là thân thể ta, mà các loại niệm trong lòng ta, chư tội thêm thân, đốt cháy sạch, đạo ta bất tử!

Diệp Phàm tự nói, thân thể đã bị thương tổn, nhưng không ngừng phục hồi như cũ, ý chí hắn như sắt thép, bất khuất đối kháng.

về phần cái đỉnh, không ngừng tăng cao từng tấc một, cùng hắn cùng nhau chịu đựng, lấp lóe ở trước mi tâm, như một tấm bia đạo bất hủ, ghi lại từng tí từng tí một ngộ đạo của hắn.

Đây không phải đang độ kiếp, cũng không phải đang trảm đạo, nhưng còn hơn thế. Từ một ý nghĩa nào đó mà nói hắn đã coi như là trảm đạo, ở trong lửa sống lại, tuy nhiên cũng chưa được thiên địa tán thành mà thôi.

Bởi vì thực lực hắn sớm đã đạt tới, nhưng điều cần thiết chính là phải thu được một loại đạo quả, phá bỏ đại đạo thiên địa, chém ngược ra đạo.

Diệp Phàm cùng đinh chìm nổi, trở thành một vầng sáng vĩnh hằng, niệm lực khôn cùng như hải dương càng tăng lên biến thành thánh hỏa hừng hực.

Sau hai canh giờ, hắn lại lấy ra Hắc Tiễn các thứ, cùng nhau nhận thanh tẩy, lại lấy ra hạt giống của Thánh thụ Bồ Đề kia ngao luyện lại lần nữa.

Năm đó, khi ở Bắc Đẩu Tinh Vực hắn từng đưa vật ấy cho Đồng Đồng bọn họ sử dụng, nhưng sau này thu hồi lại sử dụng cầm nó khi đi vào Hỏa Vực. Trên nó có lạc ấn của Thích Ca Mâu Ni, cuối cùng mượn dùng tiên hỏa lau đi sạch sẽ, đánh lên lạc ấn của hắn, nhưng hắn vẫn còn có chút lo lắng, vì vậy không để lại cho đệ tử.

Ngày nay ở địa phương này, hắn mượn dùng nghiệp hỏa khôn cùng bắt đầu thiêu đốt, cuối cùng luyện hóa thông suốt toàn bộ, cảm nhận được vật ấy tương liên cùng thể xác và tinh thần hắn, đã không còn mảy may lạc ấn của người khác, hắn hoàn toàn yên tâm.

Rồi sau đó, hắn dùng tâm thần là ấn, tế luyện vật ấy thành ngàn vạn biến, rốt cục làm cho văn lạc mặt trên hỗn độn như trời sinh, tắm trong lửa sống lại, thân ảnh hắn sống động ở trên mặt, giống như thần giống như ma!

“Ầm!”

Diệp Phàm cả người nở rộ tiên quang vô lượng, cái đỉnh ở mi tâm hợp nhất cùng hắn khó phân biệt, chung quanh còn có Hắc Tiễn, Bồ Đề Tử, Đạo Kinh, Nguyên Thiên Thư cùng chìm nổi, muôn hình vạn trạng, phát ra khí tức nuốt thiên nhả địa.

Cuối cùng, hắn bật người đứng lên, tín ngưỡng lực tinh thuần mênh mông như đại dương kia cũng không thể thiêu cháy hắn, thoát ra ngoài cả người hắn như tắm trong thánh huy bất hủ.

Ông!

Cái đỉnh ở mi tâm hắn ngân một tiếng, bay về phía phương xa, bao phủ ở trên đầu Trương Thanh Dương, rồi sau đó Bồ Đề Tử trong tay hắn cũng bay ra, xuất hiện ở trong tay tiểu Thiên Sư.

- Thời gian trước khi ta đi vào tinh vực, hai kiện thánh vật này sẽ do ngươi quản lý, là thánh vật thay ta truyền đạo, phát dương quang đại kế thừa Thiên Đình!

Sau đó, Diệp Phàm lại dùng mật ngữ dặn dò, báo cho Trương Thanh Dương biết, đạo của hắn khắc trong đỉnh là thánh vật đệ nhất, mà Bồ Đề Tử chỉ là biểu tượng, không được lẫn lộn.


Báo Cáo
---- Xuất bản bởi Tĩnh Thiên.
Cập nhật lần cuối: 2019-08-18 16:57:52
3008 từ · 24 phút đọc