Diễn Đàn
ChatBox
Thể loại
Truyện Convert
Truyện Dịch
Truyện Sáng Tác
Tu Chân
Tải App
Chương 1303: Thần

Già Thiên

Chương 1303: Thần



Kim Ô, khi mặt xanh, cự Thư đều tìm kiếm ở những chỗ khác nhau, cuối cùng hoàn toàn không tìm được gì, cũng đều lần lượt đi đến gần phần mộ khổng lồ này.

Khi mặt xanh có thân thể gầy gò, trong mắt có ánh sáng màu xanh mượt, thấp giọng thì thào:

- Toàn phần mộ khổng lồ này có không gian pháp trận, bên trong không biết còn bao la hùng vĩ cờ nào, chẳng lẽ là phần mộ của Đại đế Cổ hay sao, nhất định có chứa Thần Tàng bên trong.

Nó bay lên trên phần mộ khổng lồ này, hạ xuống dưới, muốn tìm kiếm cửa vào.

Nhưng mà, đúng lúc này, hắn một đôi mắt lạnh như băng chiếu tới, giống như lười đao đâm vào tim nó, đang lạnh lùng mà nhìn nó.

- Ngươi... muốn làm gì?

Đường đường một vị cao thủ cấp Thánh, bễ nghễ thiên hạ, nhưng lúc này lại bị ánh mắt này nhìn thẳng vào, trở nên run rẩy, thân thể và linh hồn đều chìm trong sợ hãi.

"Keng" một tiếng, âm thanh lạnh lẽo phát ra, người tóc bạc lãnh khốc rút ra trọng kiếm màu đen sau lưng, cách xa vạn trượng, bổ thẳng xuống.

Khi mặt xanh giận dữ, vận chuyển pháp lực, tế ra đạo binh, dùng hết khả năng để tấn công về phía trước, ngăn cản một kích này.

Nhưng mà, đây chỉ là phí công!

Trọng kiếm màu đen hạ xuống, toàn bộ đạọ binh, thần tắc, bí thư của nó đều bị vờ nát, thân thể bị bổ thành hai nửa, tiên huyết chảy đầm đìa, nguyên thần bị tiêu diệt, hai nửa thi thể đầy máu rơi xuống phần mộ khổng lồ ở phía dưới.

Cường đại, đáng sợ, lãnh khốc... Diệp Phàm rất nhanh đưa ra đánh giá, người này tuyệt đối là một nhân vật cực độ nguy hiểm.

Chỉ bằng một kiếm mà thôi, đã bổ đôi một con khi mặt xanh cấp Thánh nhân, giống như đang chém một con muỗi, nhỏ bé không đáng kể.

Không bao lâu, lại truyền đến tiếng hư không bị xé rách, bốn nhân vật cấp Thánh nhân cũng từ các hướng khác nhau mà đuổi tới đây, đáp xuống phần mộ khổng lồ màu đỏ sậm này, cũng muốn thăm dò.

Nhưng mà, chờ đợi bọn chúng lại là một tiếng kim loại ma sát giống như tiếng rồng ngâm, người tóc bạc kia lại lãnh khốc mà rót kiếm, trường kiếm màu đen quét ngang mà qua.

- A...

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, toàn bộ bốn vị Cổ Thánh bị chém ngang eo, thân thể trên dưới tách ra, tiên huyết chảy đầm đìa, thảm trạng cực kỳ kinh người, ngay cả một kích của người này mà cũng không ngăn được.

Rất nhanh, sự đau đớn của bọn họ ngừng lại, bởi vì một kiếm qua đi, thân thể đứt đôi, nguyên thần cũng vỡ nát, chết oan chết uổng.

Diệp Phàm ở Vực ngoại, xuyên thấu qua mẫu thuyền, tận mắt nhìn thấy tất cả cảnh này, hít vào một hơi khí lạnh, trực tiếp tăng độ nguy hiểm của người này lên tới cấp năm sao.

Chỉ đánh ra một kiếm, bốn vị Cổ Thánh đồng thời bị mất mạng.

- Ngôi mộ này đã mai táng toàn bộ bi thống và đau thương của viên cổ tinh này, ức vạn sinh linh cũng được chôn tại đây, há có phải là nơi để các ngươi đạp chân lên hay sao!

Lời nói lạnh lùng vang lên, theo gió mà truyền ra xa, hắn lãnh khốc mà cao tới mức không thể với tới được.

Sau đó không lâu, một luồng kim quang bổ ra hư không, hạ xuống nơi đây, Kim Ô xuất hiện, nó cầm một cây thần vù màu vàng của Chuẩn đế, có vẻ rất cẩn thận.

Khi nhìn khắp phần mộ khổng lồ này, thấy người tóc bạc tại đây, lập tức căng thẳng trong lòng, nói:

- Ngươi là ai?

- Thần!

Cường giả tóc bạc chỉ phun ra một chữ như vậy, trong sự lạnh lùng con mang theo một loại uy nghiêm, bễ nghễ thiên hạ.

- Thần?

Kim Ô nuốt một ngụm nước miếng, không tự chủ được lui lại mấy bước, trong lòng nó có chút sợ hãi, người này dám tự xưng như thế, nếu không phải là tuyệt thế khủng bố, thì cũng là kẻ vô cũng tự phụ, nói chung là rất nguy hiểm.

Mà Diệp Phàm ở Vực ngoại nhìn thấy này một màn này, cũng rùng mình một cái, chữ "Thần" này rất quỷ dị, khiến hắn nghĩ tới tổ chức nghe được khi còn ở tinh vực Vĩnh Hằng kia.

- Săn giết tất cả cường giả đi lên tinh không cổ lộ, cực kỳ đáng sợ!

Đây là miêu tả về tổ chức Thần mà Cơ Hạo Nguyệt lưu lại trong chín tin tức.

Ngoài ra, người của chủ tinh Vĩnh Hằng cũng thần sắc đại biến khi nghe tới từ này, đối với bọn họ thì vô cũng sợ hãi.

Với biểu hiện như vậy của hắn ở tinh vực Vĩnh Hằng, đánh nát mẫu thuyền cấp Thánh nhân, chống lại Cổ Thánh, đối phương mới đầu còn muốn khảo nghiệm hắn, cuối cùng mới cho hắn gia nhập.

Đây tuyệt đối là một tổ chức quỷ bí mà cường đại tới mức đáng sợ, mà người trước mắt này lại trực tiếp tự xưng là Thần, chẳng lẽ có liên quan nào chăng?

Con Kim Ô cường đại này hiển nhiên cũng cảm giác không ổn, xoay người bước đi, nhưng ánh mắt lạnh như băng của nam nhân tóc bạc kia đã nhìn lại, lập tức khiến cho nó ngừng lại, vô tận sát khí lao tới, dường như có mười vạn thanh thiên kiếm đang đặt lên trên người nó, tới cả một cử động nhỏ mà nó cũng không dám làm ra.

Thần ra tay, nhưng không giết nó, chỉ một chiêu đã giam cầm nó từ tận hơn vạn trượng xa. Kim Ô kêu to, kịch liệt giãy giụa, nhưng lại không khác gì kiến lay gốc đại thụ, không có một chút tác dụng nào.

Thần khè điểm một ngón tay lên trán nó, đọc lấy trí nhớ, lẩm bẩm:

- Đến từ Bắc Đẩu, vừa lúc đỡ mất công của một phen, đúng lúc muốn đi đánh nát con đường thành tiên.

Phốc...!

Khi Thần buông ta ra, Kim Ô mới vừa phóng lên cao, Chuẩn đế thần vũ mà nó đang cầm đột nhiên đảo ngược, chém nó thành hai nửa.

Rồi sau đó, kim quang nhoáng lên một cái, bay về phía mặt đất, hóa thành một cây linh vũ màu vàng nàm trong tay Thần, hắn lẩm bẩm:

- Lại có một vị Chuẩn đế nữa!

Một cây thần vũ màu vàng, đại biểu cho một luồng khí tức của Chuẩn đế, mặc dù chỉ được coi là một chút da lông thôi, nhưng cũng là kinh thiên động địa, các Cổ Thánh đối địch thì đều không dám coi thường.

Về phần Thần thì sắc mặt hắn dường như mài mãi lạnh như băng, không chút thay đổi, không có hi nộ ái ố, chỉ có lạnh lùng, hai ngón tay kẹp lấy, quan sát.

Phía xa, cự Thư đang sợ hãi, thân thể run rẩy, nó là Thần thú hộ sơn của Tứ Tượng Thánh Địa, vừa lúc nhìn thấy Kim Ô chết, lập tức xoay người bỏ chạy.

Nó chưa từng sợ hãi như vậy bao giờ, chỉ vào thời kỳ thái cổ nó gặp phải một nam nhân đáng sợ như vậy, nó tuyệt đối không thể địch lại được.

Vù...!

Nam nhân tóc bạc khẽ lật tay, cây thần vũ màu vàng kia bay ra, xé rách hư không mà tới, thái cổ cự Thư kêu to, thân thể khổng lồ bắn ra vô vàn các luồng trật tự thần liên, các loại cổ binh cũng đều xuất hiện.

Nhưng mà kết quả thì lại không có gì khá cả, một đóa huyết hoa bắn lên, đầu của nó bị thần vũ màu vàng xuyên thấu, nguyên thần bị giết chết.

Một tiếng rống bi thương làm cho trời đất rung chuyển vang lên, nó phi thường không cam lòng, nhưng ánh mắt lại mất đi vẻ sáng lạn, trở thành một màu xám như tro tàn, thân thể khổng lồ chìm dần trong bụi bặm.

- A... Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Cũng lúc đó, tiếng kêu thảm thiết thứ hai cũng vang lên, cách đó không xa có một vị Thánh nhân khác cũng bị chiếc lông vàng này xuyên thủng xương trán, ngửa mặt lên trời rồi ngã nhào trong vũng máu.

Vung ra một cây lông màu vàng, ngay lập tức giết chết hai Thánh nhân, nam nhân tóc bạc vẫn không có chút biến sắc nào, không hề có chút bận tâm, dường như đang làm một chuyện nhỏ bé không đáng kể gì vậy.

- Nơi này không có pháp khí của Chuẩn đế, cũng không bí bảo, chỉ có bi thống và đau thương, ta không hy vọng có người đến nơi này quấy rầy!

Thần lạnh lùng lên tiếng, vang ra khắp viên tinh cầu chết trống trải này.

Dứt lời, hắn bay lên trời, chìm sâu vào trong tinh vực, hóa thành một luồng điện quang nhằm về phía chỗ sâu trong vũ trụ, đó chính là vị trí của Bắc Đẩu.

Nếu nhìn kỳ, người ta sẽ cảm thấy vô cũng kinh sợ, đây là một loại tốc độ khủng bố, vượt qua cực hạn.

Chỉ trong chốc lát, hắn đã biến mất, trong chốc lát lại hiện lên, thân thể càng lúc càng mơ hồ, cuối cùng thân thể trực tiếp xé rách vũ trụ, nhằm về phía phương xa lạnh như băng và tối đen không ai biết.

Đây là một người cường đại đến cờ nào a? Không thể đánh giá hết được, bởi vì hắn cũng không tản ra khí tức căn nguyên.

Nhưng chỉ dựa vào việc một chiêu đã có thể dễ dàng giết chết mấy vị Cổ Thánh mà xem, thì thực lực của hắn tuyệt đối có thể tới mức rợn người, hơn nữa lại có thể bằng vào thân thể mà vượt qua cả vòm trời.

- Một Thần cấp có hệ số nguy hiểm tới mức năm sao!

Diệp Phàm nhìn bóng dáng của hắn, suy nghĩ một lát, Bắc Đẩu thật sự sẽ phải đại loạn, các loại nhân vật nghịch thiên và thần bí đều tề tụ, tương lai tất sẽ có một hồi đại chiến có một không hai.

Đó chính là nơi náo động và đáng sợ nhất trong tinh vực, không biết sẽ phải có bao nhiêu người ngã xuống, trở thành đống xương trắng tại đó.

Một khối thạch bàn màu đen xuất hiện, văn lạc loang lổ, tiên huyết chảy ròng ròng, nó tạo ra một vực môn, từ trong đi ra hai người mặc hắc y, bọn họ hạ xuống viên tinh cầu chết này.

Rất nhanh, bọn họ liền phát hiện ra phần mộ khổng lồ đó, thăm dò một phen, lại không thu hoạch được gì, trong phần mộ khổng lồ là tràn ngập xương trắng, tử khí rất nặng, cũng không có pháp khí gì.

Diệp Phàm thờ dài một hơi, Chuẩn đế chứng đạo thất bại, có lẽ cũng để lại những thứ quý giá, nhưng sớm đã bị người ta lấy đi rồi.

Mà vị Thần vừa rồi kia hiển nhiên cũng có quan hệ không tầm thường với tinh cầu này, nếu không thì cũng sẽ không thủ hộ phần mộ khổng lồ này như thế, trên đường ghé qua đây, còn cố ý tới để tế bái.

- Thần, ta nếu bước trên thí luyện cổ lộ để trở thành người mạnh nhất, có lẽ còn có thể gặp được ngươi lần nữa!

Diệp Phàm tự nói.

Vũ trụ mênh mông, tinh không vô ngần, tinh tú vô lượng, mà các vùng sinh mệnh cổ địa lại thập phần hiếm thấy, gần như không thể tìm ra được.

Diệp Phàm cũng không biết đã vượt qua bao nhiêu phiến tinh vực rồi, rất nghiêm túc tìm kiếm, nhưng đưng nói tới sinh mệnh tinh, chọ dù là một nơi đã từng xuất hiện dấu vết sinh mệnh mà hắn cũng không thể tìm thấy.

Nếu không phải hắn đã từng nhìn thấy Vực ngoại chư hiền, chắc chắn còn có Hỏa Tang, Thông Thiên, Câu Trần, Phi Tiên và vài chỗ sinh mệnh cổ địa khác, thì hắn thật sự hoài nghi, vũ trụ này không có sự sống trên đó.

Hai mươi mấy ngày sau, một luồng khí tức sinh mệnh mênh mông, cuồn cuộn mãnh liệt từ chỗ sâu trong một tinh vực ập tới, cho thấy Diệp Phàm lại một lần nữa hạ xuống tinh vực Vĩnh Hằng.

Cách mấy tháng, Diệp Phàm lại một lần nữa đi tới chủ tinh Vĩnh Hằng, hắn cảm nhận được một không khí không tầm thường, các đại tộc đều đang ráo riết chuẩn bị chiến tranh.

Thiên Nguyên Thành là một tòa chủ thành cực kỳ nổi danh tại chủ tinh Vĩnh Hằng, nằm tại trung tâm của tổ địa, chung quanh nơi này có các dãy núi uốn lượn hình rồng, rộng lớn mà mạnh mẽ, long khí bốc lên cuồn cuộn.

Khu vực phía tây bên trong thành, các tòa nhà cao tầng san sát mọc lên, từng tòa nhà cao chọc trời, đâm thủng tầng mây, vô cũng có hương vị hiện đại, thinh thoảng còn có thể thấy các phi thuyền đang cất cánh.

Mà nửa phía đông của Thiên Nguyên Thành lại là một cảnh tượng khác, hoàn toàn bất đồng, các cung điện to lớn, đền chùa cổ xưa, tang thương, dường như đây là một hoàng thành thời cổ đại.

Có không ít kiến trúc đang lơ lửng trên không trung, đây là một tòa cự thành do nét hiện đại và cổ điển cũng kết hợp với nhau, dân số lên tới mấy ngàn vạn.


Báo Cáo
---- Xuất bản bởi Tĩnh Thiên.
Cập nhật lần cuối: 2019-08-18 16:43:47
2719 từ · 21 phút đọc