Diễn Đàn
ChatBox
Thể loại
Truyện Convert
Truyện Dịch
Truyện Sáng Tác
Tu Chân
Tải App
Chương 1360: Xông Vào Trọng Địa Yến Tộc

Già Thiên

Chương 1360: Xông Vào Trọng Địa Yến Tộc



Diệp Phàm hoành thương đứng thẳng trên lưng ngựa, đi tới trước phủ đệ Yến tộc. Đây là một khu kiến trúc cổ xưa, tản ra vẻ thương tang, truyền đời từ thượng cổ đến nay, khí thế rộng rãi mà bàng bạc.

Bốn phía mọc đầy cây cổ thụ, cành nhánh giống như một cái cầu nối thẳng lên trời, một mảng xanh um che lấp mặt trời, làm nổi bật cho nơi đây trở thành vùng đất thanh tịnh xuất thế.

Vũ Tiên, Nhuế Vĩ tự nhiên cũng cùng tới, đang nhìn trang viên cổ xưa to lớn, nơi này chiếm diện tích thật rộng, giống như một thành trì loại nhỏ.

- Diệp huynh hay là quên đi, cứ như vậy gây náo động không tốt. Ngay cả Tiếp dẫn sứ đều có lòng kiêng kỵ, khẳng định chúng ta không thể trêu vào đối phương!

Nhuế Vĩ nhỏ giọng khyên giải.

- Sợ cái gì, ở trên tinh không cổ lộ, vạn sự đều phải theo một chữ lý, nếu bọn hắn dám làm loạn, thì chúng ta cũng không cần giữ quy củ gì cả! Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Vũ Tiên trừng mắt nhìn hắn một cái.

Diệp Phàm đã biết lai lịch của Vũ Tiên không hề nhỏ, dựa theo lời của Linh nhi thị nữ của Trích Tiên Tử, nàng ta có liên quan tới nhân kiệt tuyệt thế trên con đường phía trước, phi thường khó dây vào.

- Ta chỉ là đêm qua đi qua thì trùng hợp gặp mà thôi, cũng có thể nhìn lầm rồi!

Nhuế Vĩ giải thích.

- Cái gì nhìn lầm! Rõ ràng là bọn chúng cố ý để cho ngươi nhìn thấy, để ngươi báo cho Diệp huynh... đây là trắng trợn khiêu khích mà!

Vũ Tiên nói thanh âm giòn tan.

Trên mặt đường lót đá xanh qua bao năm tháng bị đạp lên, có chỗ hầm hố lỗ chỗ, giữa đường cùng hai bên độ cao rõ ràng không bàng nhau, đây là thời gian tạo nên.

Trước phủ đệ có một đôi kỳ lân đá hùng tráng, cánh cửa lớn màu đỏ chu sa mở rộng, có thể nhìn thấy hết thảy bên trong. Một gã người hầu thấy ba người bọn họ dừng chân ở bên ngoài, liền xoay người đi vào trong.

- Chúng ta khẳng định không thể cứng rắn xông vào, trước tìm chỗ nào uống một chén rượu, có lẽ bọn họ không ở lâu sẽ đi ra!

Nhuế Vĩ nói, ý không muốn gây chuyện, sợ gây phiền toái.

- Cũng tốt!

Diệp Phàm gật đầu, không muốn kéo theo hai người, hơn nữa vẫn chưa tận mắt nhìn thấy mấy tên dị tộc kia.

Cách không xa có những quán trà, quán rượu, bọn họ tìm một quán nhỏ ngồi xuống, gọi ba bát cháo linh dược và một ít nem giao long, thực vật trong thành đều là chuẩn bị cho tu sĩ.

Ở trên tinh không cổ lộ gần như bất kỳ ngũ cốc phàm thực gì, không phải là linh dược thì là chim quý thú lạ, ẩn chứa tinh hoa thiên địa nồng đậm.

Hôm nay, Diệp Phàm vừa chiến một trận chấn động Thánh thành, ngay cả đại thống lĩnh đều đánh chết, rất nhiều người đều nhận ra hắn, nhìn thấy hắn không khỏi mang lòng kính sợ.

Hắn xuất hiện tự nhiên dẫn tới rất nhiều ánh mắt, mọi người đều chú ý, không biết vì sao hắn tới nơi này, người cảnh giác nhạy cảm biết chỗ này hơn phân nửa sẽ trở thành chỗ nổi phong ba.

Mặt trời đỏ mọc lên ở phương đông đã rất cao, người trên đường phố càng lúc càng đông đúc. Trước cửa lớn Yến gia có mấy tên nô bộc thò đầu dò xét bên này bên kia.

Diệp Phàm đứng lên, không có cưỡi ngựa bước đi tới. Người trong quán trà, quán rượu đông như vậy, nhất thời đều thấp giọng nhỏ tiếng, rất nhiều người đứng lên đi theo.

Trên đường, bất luận là cư dân trong thành hay thí luyện giả ai cũng nhường đường cho Diệp Phàm. Một trận chiến lập uy, người dám giết đại thống lĩnh của một thành tuyệt đối là bá chủ không thể trêu chọc.

Uy danh của hắn chấn động Thánh thành thứ hai Nhân tộc, có thể dự tưởng, nếu cứ như vậy một đường đi tiếp, hơn phân nửa sẽ lưu lại một đoạn truyền thuyết bất hủ.

Những người mang lòng kính sợ liền né tránh nhường đường. Diệp Phàm đi thẳng tới trước phủ đệ Yến tộc, phía trước mặt hắn là mấy chục bậc thang cẩm thạch, lộ ra vẻ trang nghiêm mà đại khí.

Không ít người đều theo ở phía sau, mà trước phủ đệ lại chừa ra một khoảng không trống rỗng, trừ ba người Diệp Phàm, ngoài ra không ai dám tới gần.

- Hắn muốn làm cái gì, chẳng lẽ muốn xông vào Yến phủ sao? Đây là nơi đại thống lĩnh tiền nhiệm Yến Vũ dưỡng thân, ngay cả Tiếp dẫn sứ ngày thường đều phải nể mặt mũi hắn vài phần!

- Chẳng lẽ mấy tên dị tộc kia ở trong Yến phủ sao?

Không ít người lộ ra dị sắc, đây là một chỗ trọng địa, huyền tổ (ông tổ sáu đời) của Yến Xích Phong là đại thống lĩnh tiền nhiệm, mặc dù thọ nguyên không còn nhiều, chắc sắp tọa hóa, nhưng suy cho cùng vẫn còn sống, không người nào dám xúc phạm.

- Các ngươi là ai, đứng trước Yến phủ ta muốn làm gì?

Một tên nô bộc đứng trên bậc thang cẩm thạch, nói vọng xuống phía dưới:

- Người vô phận sự không được quanh quẩn ở chỗ này.

Mọi người nghe nói, trong lòng chấn động, còn có chút phẫn nộ. Đám tôi tớ loại này dù gan có lớn mấy đi nữa cùng không dám tỏ thái độ như vậy mới đúng, đây rõ ràng là có người sai sử.

- Ba người các ngươi mau mau rời đi, không được ngáng đường ở đây!

Tên nô bộc đó chỉ tay nói.

Vũ Tiên trợn tròn đôi mắt sáng, cắn chặt hàm răng, nói:

- Ngươi một tên nô bộc cũng dám chỉ chỏ nói với chúng ta như vậy. Đây là đại lộ trong thành, lại không phải đất của Yến tộc ngươi, đâu tới phiên ngươi rầm rĩ phách lối!

Hiển nhiên, tên nô bộc này đã được chỉ điểm, cố ý khiêu khích:

- Đạy là đoạn đường trước cửa Yến gia ta, tự nhiên ta có thể nói, đám vô tích sự các ngươi mau mau tản đi, không được ngáng đường ở chỗ này.

Thí luyện giả đi lên tinh không cổ lộ, đâu có người nào là "người vô tích sự", đây chẳng khác nào là một loại sỉ nhục, nhất là xuất ra từ miệng một tên nô bộc.

Không chỉ Diệp Phàm, Vũ Tiên, Nhuế Vì đứng ở phía trước biến sắc, mà tất cả những người tại đây cũng đều phẫn nộ, cảm thấy thực chói tai, Yến gia thật quá càn rỡ, mặc dù là cố ý hay không cũng là khinh người quá đáng.

Vũ Tiên chớp đôi mắt đẹp lóe ra tia sáng lạnh, liền định động thủ, ngay lúc này Diệp Phàm nhìn xuyên qua cửa lớn mở rộng nhìn thấy trong sân viện một thân ảnh, đúng là một trong những tên dị tộc từng vây sát hắn trong Đàn tràng thái cổ. Tên kia đang nhìn ra phía ngoài mang theo vẻ cười lạnh.

Diệp Phàm đi nhanh tới phía trước, bước lên bậc thang cẩm thạch, muốn tiến vào phủ đệ. Sát ý trong mắt tỏa ra ác liệt.

- Đứng lại! Một tên vô tích sự ngươi cũng dám đi loạn vào Yến phủ ta, còn không mau mau dừng lại!

Tên nô bộc này lớn tiếng nói.

Cả đường phố đều tĩnh lặng xuống, trải qua một trận chiến hôm qua, đối với Diệp Phàm ai nấy đều vô cùng kính sợ, vậy mà còn có người dám nói với hắn như vậy, cho dù là Tiếp dẫn sứ đệ nhất nhân trong thành cũng không thể như thế.

Chỉ là một tên nô bộc mà thôi, lại dám nói như vậy sao, Yến gia này quá cường thế rồi! Dù nói thế nào cũng là sỉ nhục người quá thậm tệ.

Đương nhiên, mọi người cũng hiểu được, đây là cố ý, chính là muốn khiêu khích Diệp Phàm ra tay, Yến phủ lúc này khẳng định là đầm rồng hang hổ!

Diệp Phàm bước lên mấy chục bậc thềm, thần sắc lạnh lùng đi tới phía trước, Nhuế Vì chạy tới giữ chặt cánh tay hắn, nói:

- Một tên nô bộc thôi chấp làm gì! Không thể đi vào Yến phủ, đây là thiết cục dụ ngươi vào tròng!

Vũ Tiên cùng chạy tới, nghiến răng nói:

- Thật đáng giận, để ta tới!

Nàng nhẹ nhàng như tiên, lả lướt mà đi, thẳng đến hướng tên nô bộc trước mặt.

Diệp Phàm vươn tay chụp lấy nàng, rồi bước đi mạnh mẽ uy vù, thẳng lên bậc thềm, ở trên nhìn xuống tên nô bộc, làm cho hắn thiếu chút nữa xụi lơ trên mặt đất.

- Các ngươi... đều tránh ra, không được ở Yến phủ quấy rầy, bằng không tự gánh lấy hậu quả!

Hắn ngoài mạnh trong yếu nói.

"Bùng!"

Diệp Phàm tung ra một cái tát, đánh cho người này trực tiếp vỡ nát, đủ loại mảnh xương trộn lẫn máu thịt bắn tung tóe. Đây là, đã rất nhiều năm như vậy, từ khi hắn ở cảnh giới Tiên Tam Trảm Đạo ngay cả Thánh nhân đều giết qua, càng đừng nói là hiện tại, ai cũng không thể ngăn cản.

- Diệp huynh! Huynh phải bình tĩnh, không nên lỗ măng, khẳng định bọn họ có cao thủ tuyệt thế tọa trấn, có bẩy rập khủng bố, đang chờ huynh tới cửa đấy!

"Ầm!"

Diệp Phàm kế tiếp chỉ có một động tác, một tay cầm cây trường thương hắc kim thô dài mà lạnh như băng, một thương hất lên đánh cho cả cánh cửa to lớn "ầm" một tiếng vỡ vụn bay lên bầu trời.

Mũi thương của hắn trực tiếp xuyên qua cửa hùng vĩ vào sâu mấy chục trượng trong lãnh địa Yến gia, dập nát, bụi bậm bay lả tả... Hắn dùng hành động thực tế biểu đạt quyết tâm với Yến gia của Thánh thành thứ hai Nhân tộc.

Diệp Phàm oai hùng vĩ ngạn, tóc đen tung bay, đứng ở trước phủ đệ Yến tộc, rồi sau đó thoắt một cái xoay người lại, đối mặt với chư hùng trên đường, trong con ngươi bắn ra hai tia sáng lạnh, trầm giọng nói:

- Chư vị, chúng ta đều là cường giả bước trên tinh không cổ lộ, đều là hùng chủ một phương, đều lòng ôm niềm tin vô địch... nhưng lúc này đây, chúng ta gặp phải gì? Ngay cả một tên nô bộc đều dám kiêu ngạo như thế, sỉ nhục thí luyện giả chúng ta như thế, điều này có thể chịu được sao? Bọn chúng sỉ nhục không phải một mình ta, mà là tất cả thí luyện giả! Vừa rồi cái loại sắc mặt này chính là nhằm vào ta sao? Là mọi người các ngươi còn có một tâm lòng vô địch sao, có thể chịu đựng nhục nhã như vậy sao?

Lời nói của hắn đầy khí phách, vang vọng khắp cả đường phố:

- Sáu gã dị tộc tiến vào Đàn tràng thái cổ, không kiêng nể gì vây sát thí luyện giả, phá hư quy củ, là có người cố ý thả cho bọn chúng đi vào, nhưng ngày nay bọn chúng lại vẫn như cũ nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, không có bị trừng phạt. Chúng ta cần một câu trả lời... bằng không ai có thể dám cam đoan, tiến tới thí luyện tràng tiếp theo sẽ không bị người ầm hại? Nhìn thử xem Yến tộc này đã làm gì? Công nhiên bao che dị tộc, phá hỏng công bình trên tinh không cổ lộ, phá hư pháp tắc, bại hoại quy củ... chư vị đều thấy rành rành trước mắt, bọn họ vừa rồi làm gì? Là khiêu khích, là xem thường tôn nghiêm của thí luyện giả, dù có thể nhẫn nhục cũng không thể nhẫn nhịn... có người nào dám cùng ta đánh vào hay không? Tẩy chay Yến tộc, rửa sạch sỉ nhục!

Diệp Phàm hét lớn, trong tay trường thương màu đen lóe ra ánh kim khí sáng bóng lạnh như băng, chỉ xéo lên trời cao, khí nuốt núi sông, uy thế của hắn như sóng thần mãnh liệt.

- Chúng ta không chỉếm được đãi ngộ công bình, ở trong thí luyện tràng gặp phải dị tộc vây sát. cần phải có một câu trả lời, bàng không con đường phía trước sẽ có thêm nhiều người đến phá hư quy củ. Nếu Chấp pháp giả trên cổ lộ đến đây, nhất định sẽ ủng hộ hành động của chúng ta hôm nay. Nhất định phải có một câu trả lời... Hãy để cho ta là người thứ nhất ra tay đi! Đánh vào Yến tộc, chém sạch loại bất công này, luôn luôn phải có người đứng ra!

Diệp Phàm quát lớn, rồi đi nhanh tới trước, xông vào trong viện. Trường thương trong tay "boong boong" rung động, từng đạo mũi nhọn xé rách thiên địa.

- Không sai! Phải có một câu trả lời! Phá hư quy củ như vậy, nếu mỗi một thí luyện tràng đều như thế, một ngày nào đó chúng ta chết cùng không biết vì sao mà chết!

- Phải tìm một cái công đạo! Thả cho dị tộc vào Đàn tràng thái cổ, cuối cùng nhưng không có một câu trả lời thuyết phục, còn để cho bọn chúng nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật. Lúc này bọn chúng còn được tiếp đón vào phủ đệ Yến tộc. Đây chính là trang viên của Đại thống lĩnh tiền nhiệm, ý tứ hàm xúc này, không cần nói cũng biết. Việc này không thể bỏ qua!

Rất nhiều thí luyện giả đều hô to gào lớn, theo phía sau đi vào. Nói đến cùng là Đại thống lĩnh Vu Hãn làm quá mức, thân là người hộ pháp lại đi ầm hại tu sĩ, làm cho mỗi người đều khiếp sợ, sợ chuyện như vậy sẽ tiếp tục phát sinh ở con đường phía sau.

Lúc này không phải vì Diệp Phàm, mà là vì an toàn của bọn họ sau này, nên ai cũng muốn ở phía sau trợ uy một tiếng, mặc dù rất nhiều người cũng sẽ không ra tay, nhưng vẫn cùng theo tiến vào.

Mà càng nhiều người thì lại e sợ là không có loạn, lớn tiếng kêu la, nguyên trụ dân trong thành cũng gào lên, số người vốn từ lâu bất mãn với Yến tộc thật sự cũng nhiều lắm, bọn họ ngày thường quá mức kiêu ngạo ương ngạnh, đã sớm khơi dậy công phẫn của cư dân quanh vùng.

- Đánh đi vào, để hỏi cho rõ, Yến gia vì sao lớn gan như vậy, dám bao che cho dị tộc vô cớ sát hại thí luyện giả!

- Ta muốn hỏi Yến tộc một câu, ai cấp cho các ngươi quyền lợi mà ngay cả một tên nô bộc đều dám kiêu ngạo như thế, nhục nhã chúng ta, các ngươi muốn làm gì?

Địa phương này hoàn toàn đại loạn rồi, nhưng không có một người nào chân chính ra tay, chỉ có một mình Diệp Phàm ở phía trước. Thế nhưng người ở phía sau lại hò hét, bất kể là ồn ào hoặc là đánh trống reo hò đều tỏ rõ thanh thế rất lớn.

- Chạy đi đâu!

Diệp Phàm hét lớn, liếc mắt một cái liền thấy được hai gã cường giả dị tộc. Hai người này vốn là cố ý lộ mặt để khiêu khích Diệp Phàm, dụ cho hắn xông vào. Nhưng không nghĩ tới lại xảy ra biến cố bực này, một đám người bị Diệp Phàm cổ động gào thét, đứng lên, xông vào trong đại viện.

Thấy vậy hai người xé mở hư không, xoay người định bỏ chạy.

"Vù vù..."

Một tiếng dị khiếu truyền đến, Diệp Phàm vung tay cầm trong tay trường thương màu đen ném đi, một luồng hào quang đen nhánh xuyên qua vòm trời, "phù" một tiếng, xuyên thủng một người, mưa máu bay tán loạn, trường thương mang theo hắn cắm trước một tòa cự khuyết, máu chảy đầm đìa.

Cùng một lúc, Diệp Phàm giương cung, bắn ra một mũi tên xương trắng, "vù" một tiếng bắn trúng tên thứ hai, phát ra một tiếng gào thê lương thảm thiết, rồi nổ tung trên bầu trời, mưa máu cùng mảnh cốt rơi rào rào.

- Hôm nay Diệp mỗ hướng Yến tộc tìm một câu trả lời thuyết phục!

Diệp Phàm rống to, tóc đen tung bay.

- Ta xem ai dám quấy phá ở trọng địa Yến tộc?

Một thanh âm uy nghiêm truyền đến.


Báo Cáo
---- Xuất bản bởi Tĩnh Thiên.
Cập nhật lần cuối: 2019-08-18 16:44:27
3287 từ · 26 phút đọc