Diễn Đàn
ChatBox
Thể loại
Truyện Convert
Truyện Dịch
Truyện Sáng Tác
Tu Chân
Tải App
Chương 1520: Địch Bại

Già Thiên

Chương 1520: Địch Bại



Nhất Khí Hóa Tam Thanh, không phải một ngườì thi triển, mà là mấy người cũng ra, chiến lực tăng chồng lên mấy lần, có thể nói trong nháy mắt liền xoay chuyển cuôc chiến.

Giống như một đám rồng và hổ xuất thế, chiến lực của Diệp Phàm không cần phải nói, rành rành trước mắt mọi người, ở đây ai có thể nói thắng được hắn? Bàng Bác cũng không phải cường đại tầm thường, đi lên liền giáng cho Thực Kim Thú một đòn, cánh tay còn thô to hơn so với bắp chân người khác, thiếu chút nữa đánh gãy xuống một cánh tay của Thực Kim Thú.

Long Mã không phải là kẻ lương thiện gì, thân mình nó dựng thẳng lên, hai chân sau chấm đất, dùng bí quyết chữ "Hành" chạy vòng quanh, tìm kiếm thời cơ chiến đấu. Cuối cùng, lén đá hậu một cái vào hư không, không ngờ lại thật sự thành công, đá nát bấy đầu chết tươi một vị cường giả trẻ tuổi.

Người trúng chiêu chết không nhắm mắt, đầu lâu vỡ nát, nguyên thần vỡ ra rống giận tan theo gió. Không còn có gì nghẹn khuất hơn so với chết kiếu này, bị một con ngựa đá chết.

Đứng đầu cuộc chiến, không ngờ là Long Mã lập công trước hết.

Trong hai mươi năm qua, nó luyện đạo mọi cách, chung quy là nấu chay hòa tan bộ phận kết tinh kế thừa của cổ tổ nó, thực lực tăng lớn. có thể quân lâm một phương. Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.

Càng khiến mọi người không nạhĩ tới chính là Tiểu Bất Điểm, con Thiếm Điện Hoàng Điếu này cường đại siêu cấp, cặp mắt to trong sáng như thủy tinh, nhưng chân chính đại chiến lên lại tuyệt không qua loa cẩu thả.

Nó như là một con tiên phượng bay ngang trời, toàn thân ngọn lửa hoàng kim bùng cháy bừng bừng, đương trường thiêu đốt một vị chí cường giả trẻ tuổi, trong miệng vừa khẽ kêu "chiêm chiếp" vừa phun ra từng đợt từng đợt thần liên trật tự, giết chết đối thủ.

- Không hổ là thần điếụ dị chủng từng ăn qua Yêu Thần Hoa!

Ngay cả Diệp Phàm đều không thể không cảm thán, con vật nhỏ lông xù ngày xưa, ngày nay uy phong lẫm lẫm.

Bàng Bác không để tay mình nhàn rỗi, va chạm làm biến hình Thực Kim Thú. Rồi cũng đạo thân cũng nhau tiến đến chung sức nghiền áp tới phía trước, cơ thể màu đồng cổ của hẳn như là thiết tháp rắn chắc, xé toạt một người khác làm hai mảnh!

Bên kia, Cơ Tử Nguyệt khẽ quát, như Quảng Hàn tiên tử nhảy múa, áo tím phất phới, dáng người mềm mại, vượt sóng dư ba tới gần. dẫn động mảnh nhỏ căn nguyên và tinh khí của Thần Ma trên cổ địa này, trấn áp tới chư hùng phía trước.

Đồng thời, từng đợt từng đợt tinh khí Thần Ma được rót vào trong cơ thể đám người Diệp Phàm. Bàng Bác, Long Mã. Quả thật có thể nói đây là nổi lên tác dụng trọng yếu kéo dài bền bĩ không tiêu hao lực lượng của mọi người.

Chân thân Diệp Phàm phóng tới Kim Xà tam lang quân, kết quả đưa tới một đám người vây công, đạo thân tới tương trợ cũng bị ngăn cản.

Tuy nhiên, hắn cũng không rơi xuống hạ phong, bởi vì có Bàng Bác, Cơ Tử Nguyệt cũng ra tay. dưới chân lại có Nguyên Thiên Văn Lạc lan tràn, kim quang hừng hực rực rỡ lóa mắt.

"Phốc!"

Gần như ngay khoảnh khắc Diệp Phàm phóng tới phía trước, đối diện liền có một người thân thể nổ tung. Là bị Nguyên Thuật thông thiên của Diệp Phàm đập vỡ thành mấy chục đoạn, chết oan chết uổng.

- Tẻ Trận đô aiêt hăn!

Kim Xà đại lang quân lạnh giọng nói, phi thường quyết đoán, không hề giữ lại cái gì. Vừa lên đã muốn hợp nhất bốn góc Đằng Xà Trận đồ.

"Xoạt, xoạt!"

Hai luồng hỗn độn khí ở thiên linh cái Kim Xà đại lang quân lao ra, hai góc trận đồ bao bọc trong đó. Một góc vốn là của chính hắn, một góc khác là của Kim Xà nhị lang quân ngã xuống lưu lại.

Bên kia, Kim Xà tam lang quân thiếu chút nữa rơi vào tình thế nguy hiểm, sắc mặt dữ tợn tế ra góc trận đồ, trên đầu hắn hỗn độn khí xông thẳng lên trời cao, trấn áp tới hướng Diệp Phàm.

Lão tứ cũng làm như thế, gần như khát máu, ánh mắt đỏ tươi tản ra sát ý ngập trời, tung ra góc trận đồ thứ bốn, khủng bố tuyệt luân.

Bốn góc trận đồ ù ù vang động như tiếng sấm, lượn lờ hào quang cùng với hỗn độn mãnh liệt của thời khai thiên lập địa. Đây là một kiện đại sát khí của cổ tổ Đằng Xà nhất mạch lưu lại.

Ở hai ba mươi năm trước, bốn vị lang quân trẻ tuổi Kim Xà tộc đã từng dùng nó đối kháng với Đại Thánh, mà không rơi xuống hạ phong, thậm chí thiếu chút nữa tiêu diệt Hôi Giao.

Diệp Phàm vươn ra tay phải, chưởng chỉ đón đánh lên hướng trời cao. Ở nơi đó bốn góc trận đồ hợp nhất sắp trấn áp xuống, trời sụp đất nứt, nhưng hắn lại đánh lên nghênh đón.

Hỗn độn sương mù bốc lên, các chí tôn trẻ tuổi khác đều biến sắc, lập tức hiểu rõ đây là tổ khí của Đằng Xà nhất mạch, rốt cục được vận dụng ra!

Nhưng mà đúng lúc này, Kim Xà đại lang quân lại biến sắc, hắn rốt cục biết được vì sao nhị đệ chết trận, có Đằng Xà Trận đồ đều không được.

Bàn tay phải của Diệp Phàm gặp phải áp lực lớn lao không ngờ lại phát ra vầng

sáng màu xanh biếc, nơi đó có một vật hòa tan cũng một chỗ với bàn tay hắn, phi thường khủng bố, tuy rằng không có lộ ra hình thể chân thực, nhưng lại không sợ Đằng Xà Trân đồ.

Điều này làm cho Kim Xà đại lang quân khiếp sợ. Trong khoảnh khắc đó hắn nghĩ tới rất nhiều, đồng thời vươn ra linh giác cường đại nhất, trong nháy mắt toàn thân lông tóc hắn dựng đứng, gần như kinh hoàng.

- Lui, mau lui!

Kim Xà đại lang quân rống gọi, hướng về phía hai huynh đệ của mình lo lắng quát to, chính mình thì hành động trước một bước.

Hắn cảm giác được rõ ràng Đằng Xà Trận đồ hợp nhất lại có một tia ý sợ hãi, vô cùng kiêng dè với vầng sáng xanh biếc từ bàn tay phải của Diệp Phàm phát ra kia. thật là chuyện khó tin.

Đây dĩ nhiên là cái đỉnh đồng xanh không trọn vẹn, Diệp Phàm không thể vận chuyển hay tế ra, tối thiếu cành giới Thánh Vương trước mắt còn không được, chỉ có làm cho cái đỉnh đồng xanh cảm nhận được áp lực cường đại, khi đó nó mới có thể thức tỉnh.

Không hề nghi ngờ, kiện cổ khí Đằng Xà Trận đồ này có thể mang đến áp lực như vậy, nó có một loại khí cơ khai thiên lập địa. tục truyền cỏ thể là cổ vật từ thời đại thần thoại.

Ai cũng không nghĩ tới, Kim Xà đại lang quân lại rút lui, mà còn kêu gọi hai huynh đệ của mình bỏ chạy. Điều này vượt qua lẽ thường.

Nên biết rằng Đằng Xà Trận đồ vừa mới sống lại, một kiện đại sát khí như vậy, ngay cả Đại Thánh ngày nay đều phải kiêng kị, nếu không có phong ấn sẽ còn nghịch thiên hơn.

Có người phỏng đoán, nó có thể là một kiện binh khí Chuẩn đế bị phong ấn.

Nhưng. ngày nay chiếm cứ ưu thế như vậy, ngay khoảnh khắc Trận đồ ép xuống, Kim Xà đại lang quân lại giống như thấy quỷ bay ngược lại. Điều này không phù hợp đạo lý.

Hơn nữa bốn góc trận đồ chia lia, Kim Xà đại lang quân triệu hoán trở về hai góc của mình, không dám để nó ép xuống, như là sợ bị hủy mất đi.

Diệp Phàm than nhẹ trong lòng. Kim Xà đại lang quân quả nhiên khủng bố, đây là một địch thủ khó lường, không ngờ linh giác hắn lại mẫn tuệ như vậy, dự cảm được chuyện không tốt. đây là một loại bản năng cực kỳ đáng sợ.

Kim Xà tứ lang quân đối với huynh trường hắn là nói gì nghe nấy, cũng trong nháy mắt lui về phía sau. Chỉ có Kim Xà tam lang quân hơi chần chờ một chút, chính vì một chút chần chờ này hắn không thể chạy thoát.

"Ầm!"

Tay phải Diệp Phàm phát ra luồng hào quang xanh biếc, bổ về phía góc trận đồ của hắn, kết quả Đằng Xà Trận đồ tự hành vọt lên tận trời bỏ chạy.

- Này...

Kim Xà tam lang quân vô cùng khiếp sợ, sau đó rất nhanh bay theo lên tận trời.

Ở trong mắt người khác xem ra, hắn là nghe theo mệnh lệnh huynh trường chạy về phía xa, chỉ có chính hắn mới biết, hắn là bay theo Trận đồ muốn biết vì cái gì? Đằng Xà cổ đồ lại e sợ!

Diệp Phàm cười lạnh, chân thân hóa thành một hư ảnh, phóng đi tới phía trước, khoảnh khắc liền đuổi kịp Kim Xà tam lang quân.

Ở khoảnh khắc Đằng Xà Trận đồ giải thể, cái đình cổ sứt mẻ hòa tan trong tay phải Diệp Phàm ảm đạm xuống, khí cơ chí cường vừa mới sinh ra lại biến mất. Đúng thật là rất bình tĩnh.

Cái đỉnh này người không chọc tới nó, tuyệt đối nó sẽ không thức tính.

Diệp Phàm tự thân cũng đủ cường đại, để diệt sát Kim Xà tam lang quân. Bàn tay thật lớn vỗ xuống như là một ngọn núi lớn màu vàng ập xuống dưới.

- Đại huynh làm sao vậy? Mau quay lại giết hắn!

Kim Xà tam lang quân quay người nghênh địch, hắn thật sự trong lòng tràn ngập cừu hận, muốn uống máu Thánh thể Nhân tộc.

- Đi mau!

Kim Xà đại lang quân quát to.

- Chậm rồi!

Diệp Phàm cười lạnh, vừa rồi cái đỉnh xanh dọa cho Kim Xà đại lang quân sợ quá chạy mất, hiện tại không người nào có thể giải cứu huynh đệ của hắn.

Lục Đạo Luân Hồi Quyền nổ vang, chỉ trong khoảnh khắc Diệp Phàm đánh ra liên tiếp mười tầm quyền, một quyền so với một quyền càng cương mảnh. Hắn mặc cho địch nhân ở chung quanh tấn công. mặc cho Kim Xà tam lang quân liều mạng, tất cả đều vô ích.

"Ầm" một tiếng, quyền lực đáng sợ như vậy, một loạt mười tầm quyền đánh ra, đây là loại nghịch thiên cỡ nào? Nên biết rằng ở quá khứ một quyền của Diệp Phàm đã đủ để đánh nát đại địch!

- A...

Kim Xà tam lang quân kêu gào thảm thiết, trực tiếp đã bị đánh nổ tung, ngoại trừ hắn còn có một người khác bị dư ba quét trúng, nổ tung tại đương trường.

- Đại huynh cứu ta!

Nguyên thần của Kim Xà tam lang quân xông lên muốn bỏ chạy.

Kết quả, bị Diệp Phàm chụp lại, dùng sức xé một cái rách toạt thành hai nửa,

khiến hắn hình thần câu diệt.

Thủ đoạn của hắn khiến mọi người đều rúng động, trước mặt mọi người tiêu diệt một con Đằng Xà cường đại, tất cả đều phát lạnh từ đầu tới chân, càng thêm kiêng kị.

- Kim Xà huynh! Đây là ý gì?

Rất nhiều người bất mãn, lúc đầu rõ ràng là một lần cơ hội cực tốt, kết quả Đằng Xà Trận đồ lại tự hắn làm tan rã.

- A...

Kim Xà tứ lang quân gào lên bi thương, tròng mắt đỏ bừng, phóng tới trước lớn tiếng nguyền rủa:

- Thánh thể Nhân tộc! Ta phải giết ngươi!

Kim Xà đại lang quân vươn tay kéo hắn lại, sắc mặt âm trầm như nước, một câu cũng không nói, ở xa xa nhìn chằm chằm tay phải của Diệp Phàm. Mà một hướng khác, Tang Cổ cũng khẽ cau mày, vừa rồi hắn cũng cảm giác được một lực lượng khủng bố.

- Sát!

Chân thân cũng đạo thân của Diệp Phàm cũng một loạt thi triển Nguyên Thuật kinh thiên động địa, khắp vùng núi đều bị bao phủ trong vầng hào quang. trở thành một mảnh thần thổ rực rỡ.

"Ầm!"

Kim Xà đại lang quân vọt lại đây, cách không tung một chưởng vào Diệp Phàm, rồi sau đó bay ra ngoài, hắn mỡ to con ngươi, thần sắc làm cho người ta biết hắn sợ hãi, dĩ nhiên là hẳn cảm ứng được khí cơ của cái đỉnh đồng xanh vừa rồi.

- Đi!

Hắn thực quyết đoán, chạy thẳng về phía hư không xa xa, ngay cả mối thù giết huynh đệ cũng không báo, ẩn nhẫn nhịn xuống.

Diệp Phàm than nhẹ, hắn thật hy vọng Kim Xà đại lang quân ở lại, mượn dùng Đằng Xà Trận đồ của bọn họ bức cái đỉnh đồng xanh phát uy, sau đó tiêu diệt toàn bộ đối phương.

Đáng tiếc, Kim Xà đại lang quân triệu hoán bốn góc trận đồ, sau đó trực tiếp xé rách hư không, mang theo tứ lang quân và Thực Kim Thú biến mất.

Một phương đầu sò rời đi, những người khác không có khả năng tiếp tục chiến đấu, bởi vì chiến lực giảm mạnh, tất cả đều bay trốn.

- Sát...

Nơi này biến thành nghiêng về một bên giết chóc, phù văn màu vàng lấp lánh, Diệp Phàm dùng Nguyên Thuật cố định càn khôn, Bàng Bác giết chết liên tiếp hai địch thủ, đẫm máu hư không.

Cơ Tử Nguyệt cuốn lấy mấy người, không ngờ lại có khí thế lực áp, vượt qua dự liệu của mọi người: một nha đầu giảo hoạt mà thôi, không nghĩ tới lại cường đại như vậy.

Tới cuối cùng, Tang Cổ sử dụng một kiện tổ khí xé mở hư không biến mất.

Những người khác toàn bộ ngã xuống, bị Diệp Phàm, Bàng Bác, Long Mã truy giết sạch sẽ, máu chảy đám đia, nhuộm đỏ nơi này giống như là một trường Địa Ngục.

Nên biết rằng, những người này đều là chí tôn trẻ tuổi, kết quả lại thảm bại như vậy, mười mấy người bị mấy người đánh giết đại bại, vứt bỏ lại thi khí hài cốt, máu nhuộm cổ địa, nghe mà rợn cả người.

- Chí tôn, trong thiên địa chỉ có một!

Dày núi nổ vang.

- Thật thống khoái! Nếu lại đến một nhóm người nữa thì tốt quá! Đánh giết sạch sẽ!

Bàng Bác cảm thấy dường như mới vừa hoạt động giàn gân cốt mà thôi, nhưng lại còn có chút ý chưa hết.

Long Mã cũng thòa chí đắc ý, bọn họ chỉ có mấy người? Đánh giết một đám chí tôn trẻ tuổi đại bại, những người này đều là chí cường giả đến từ cổ vực bất đồng, mỗi người đều rất phi phàm.

Chỉ có mười hai thánh giả mang tâm sự thực nặng nề, bọn họ cảnh giới không đủ, không thể lên chiến trường giết địch, chỉ có thể làm khán giả đíms xem.

- Sẽ có cơ hội cho các ngươi ra tay! Đối với thánh giả có tới mấy ngàn năm thọ nguyên mà nói, thua kém vài cái tiểu cảnh giới không coi là gì, có thời gian là có thể vượt qua dễ dàng!

Diệp Phàm an ủi.

Hắn đương nhiên dám nói ra như vậy, ngày nay hắn có một cây bồ đề, có thể giúp mười hai thánh giả tu luyện ở dưới tàng cây ngộ đạo, sớm muộn gì cũng có thể đột phá vượt qua bình cảnh của mỗi người.

Diệp Phàm đi tới trước, nhìn bóng dáng xinh đẹp kia.

Áo tím bay phất phới, mái tóc nhẹ bay, đôi mắt như bảo thạch đen nhánh, trong suốt trong vắt... Cơ Tử Nguyệt có một loại phong vận siêu nhiên, khóe miệng khẽ cười, nụ cười tuyệt đẹp.

- Tử Nguyệt!

Diệp Phàm lên tiếng, khẽ gọi tên nàng. Một lần từ biệt chính là một trăm năm mới gặp lại, mà lại gặp ở một bến bờ tinh không khác.


Báo Cáo
---- Xuất bản bởi Tĩnh Thiên.
Cập nhật lần cuối: 2019-08-18 16:46:19
3249 từ · 26 phút đọc