Diễn Đàn
ChatBox
Thể loại
Truyện Convert
Truyện Dịch
Truyện Sáng Tác
Tu Chân
Tải App
Chương 52: Nam thần khó theo đuổi (19)

NGƯỜI THAY THẾ NGHỊCH TẬP

Chương 52: Nam thần khó theo đuổi (19)



Tin tức mà Thế Duy cung cấp khiến cho Trần Lương cảm thấy có chút kinh ngạc. Trong đầu của hắn, lập tức liên tưởng tới một khả năng. Chỉ là, cần có thời gian để kiểm nghiệm lại.

Ngắt liên lạc, hắn lững thững quay lại nơi nướng hải sản. Nguyễn Đông Lượng nhìn hắn, cười cười:

- Tình cảm của hai người tốt thật!

- Hâm mộ à?

- Không hẳn. Khối người muốn độc thân vạn kiếp mà không được.

Trần Lương nhún nhún vai. Không đáp lại.

Lúc này, Văn Thanh Tùng đuổi theo tam đại mỹ nhân từ biển lên tới. Ánh mắt nóng bỏng của hắn vẫn nhìn theo những thân ảnh mị hoặc mặc bikini hai mảnh đang lắc mông đi trước.

Nhìn nước biển chảy xuống dọc theo những đường cong lả lướt, nước miếng của Mèo Rừng suýt chốc nữa trào ra.

Trần Nguyệt Như hạ mông, ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh du học sinh của lớp I23, nhoẻn miệng cười:

- Khi nào chúng ta trở lại?

- Sớm thôi.

Trần Lương ngước lên gương mặt yêu nghiệt của mình, chuyền cho cô một phần mực đã nướng tốt.

Đối diện với nụ cười câu hồn đoạt phách của hắn. Bất giác, hai gò má của Trần Nguyệt Như ửng đỏ. Bộ dáng e thẹn của người phụ nữ từng trải có lực sát thương không phải dạng vừa.

Tiết Mộng Nhi cùng Đàm Tiểu Uyên vẫn xum xoe bên cạnh Nguyễn mặt than. Vị công chúa quốc dân này từ đêm qua tới giờ trên mặt vẫn hồng nhuận như thể uống thuốc kích thích lâu tan. Còn ả bạn thân của cô ta, mỗi hành vi cử chỉ đều cố tình bày ra vẻ quyến rũ của bản thân. Thỉnh thoảng lại vờ như lơ đãng mà đụng chạm vào thân thể của nam thần mặt lạnh ngồi kế bên.

Nguyễn Đông Lượng trong lòng khó chịu như điên. Hắn đang dùng tất cả sự ẩn nhẫn của mình để kiểm soát hành động phản kháng theo bản năng. Chỉ có Văn Thanh Tùng ngồi đối diện vẫn ngoác miệng cười hả hê như người thiếu não.

Nguyễn Đông Lượng hầm hừ:

- Không phúc hậu.

- Ặc. Diễm phúc sâu đậm. Chỉ cần thả lỏng, tập trung hưởng thụ là tốt rồi. - Văn Thanh Tùng trưng ra vẻ mặt đáng đánh đòn, cười nói.

- Có thể mượn điện thoại của cậu một lát không?

Đây là lời của Trần Nguyệt Như. Đối tượng giao tiếp chính, dĩ nhiên là Trần Lương. Nhưng tay bắn tỉa của tổ chức Anger không đồng ý.

- Điện thoại của đàn ông, không thích hợp cho phụ nữ sử dụng.

Trần Nguyệt Như: “...” Cảm giác bị vả mặt. Ha ha.

Trần Lương nhìn sang Tiết Mộng Nhi, nhàn nhạt nói:

- Có lời đồn, gia tộc của Tiết tiểu thư gần đây đang nghiên cứu một dược phẩm rất lợi hại. Không biết lúc nào sản phẩm mới được chào sân?

- Chuyện của trưởng bối, tôi không rõ lắm. Học trưởng hỏi nhầm người rồi.

- Đáng tiếc thật. Còn tưởng cô nghe được chút tiếng gió.

Gương mặt yêu nghiệt của đại soái ca đầy vẻ tiếc nuối. Tiết Mộng Nhi nhìn thấy, đầu óc cũng có chút mông lung. Ả vô thức thốt lên:

- Anh cũng có hứng thú với mấy thứ đồ chơi đó sao?

- Dĩ nhiên. Trước giờ, tôi vẫn thích những điều mới lạ. Đặc biệt là đối với những thứ trực tiếp ảnh hưởng đến sức khỏe và mạng sống của nhân loại.

- Anh nói quá.

Vẻ mặt của Tiết Mộng Nhi đen thui. Bị lời nói trắng trợn của Trần Lương kích thích, ả ta thoát hẳn trạng thái mê trai.

Các tế bào thần kinh đồng loạt hoạt động, Tiết Mộng Nhi rất không tình nguyện đàm luận vấn đề này.

Văn Thanh Tùng đang tập trung hóng hớt câu chuyện của họ, nhìn thấy khả năng Drop giữa chừng, ác miệng xen vô.

- Ở cổ đại, toàn dùng người sống thử thuốc. Tiết gia thì trước giờ không nghe nói. Nhưng sự thật, có trời biết, đất biết, bản thân bọn họ biết thôi.

- Anh...

Tiết Mộng Nhi lỗ mũi bốc khói. Ả ném cho Văn Thanh Tùng ánh mắt sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.

- Tức giận làm gì? Tôi cũng đâu nói gia tộc của cô đem người sống thử thuốc. Thái độ ác liệt thế, dễ khiến người khác hiểu lầm nha.

- Mộng Nhi. Bỏ đi! Mồm của hắn thối từ nhỏ tới giờ. Cậu giận chi cho mệt.

Đàm Tiểu Uyên nhìn thấy núi lửa của Tiết Mộng Nhi sắp bạo phát tới nơi liền lay lay đôi vai trần của ả ta, nhẹ giọng trấn an. Sau đó, cô quay sang trừng trộ với quý tử của Văn bí thư, nghiêm giọng nhắc nhở.

- Anh bị táo bón lâu ngày à? Không sớm trị coi chừng vỡ ruột, chết bất đắc kỳ tử đó.

Văn Thanh Tùng: “...” Mẹ kiếp. Trình độ chửi xiên chửi xéo của con nhóc này lại tăng lên một trình độ mới. Hôm nay còn dám lớn giọng với hắn. Rõ ràng chán sống nha.

Trần Nguyệt Như cảm thấy câu chuyện các sinh viên của mình càng lúc càng xa, trong lòng phản cảm nhưng không tiện can thiệp. Sau một hồi im lặng, cô chầm chậm mở lời.

- Tôi cảm thấy lo lắng như sắp có chuyện trọng đại xảy ra. Chúng ta về thành phố đi.

- Tôi đưa cô về.

Trần Lương phủi đít đứng lên. Nhìn bốn người kia, nói tiếp:

- Các cậu cứ ở lại chơi cho thỏa thích. Không cần theo chúng tôi.

- Đã hiểu.

Văn Thanh Tùng nham nhở cười. Quăng cho bạn cùng phòng của mình một ánh mắt “cực kỳ thông cảm”.

Mời quý đọc giả cùng đón đọc bộ tiểu thuyết dị giới, hài hước, nữ cường “Nhân Gian Hoan Hỉ” được đăng miễn phí trên sttruyen.com

...........................................................................................................

Thành phố Thiên Khải

Tĩnh Thiên lặn lội từ Thủ Đô chạy tới biệt thự ả tình nhân giấu mặt của hắn. Tới lúc tra chìa khóa vào ổ, lại phát hiện không khớp. Gương mặt tuấn tú vì tức giận mà méo mó, biến dạng đi.

- Ả điếm đó dám thay ổ khóa. Khốn nạn thật!

Ông trùm giải trí hết thời chửi đổng lên. Hắn hầm hầm hổ hổ vừa tránh né camera giám sát, vừa đi xung quanh căn biệt thự vài vòng mà vẫn không tìm được đường vào trong. Cuối cùng, không thể không lủi vào bụi rậm trước cửa nhà, nghiến răng nghiến lợi âm thầm chờ đợi.

Thời gian chậm rì rì từng chút, từng chút trôi qua.

Trong bụi rậm, bị bò sát và muỗi mồng không ngừng công kích, Tĩnh Thiên vừa đau vừa ngứa nhưng phải cố gắng ẩn nhẫn. Sự căm giận và oán hận trong lòng càng lúc càng tích tụ nhiều hơn.

Từ thiên đường rớt xuống địa ngục, trở thành chó nhà có tang bị người người đuổi đánh. Đối với hắn, cơn ác mộng lần này hoàn toàn do ả đàn bà thối họ Trần một tay gây ra. Ả luôn tự hào vào tài nghệ của bản thân, thế mà lại để Cao Nhật có cơ hội cắn ngược lại.

Đáng buồn cho Trần Nguyệt Như, trái lương tâm giúp đỡ hắn, lại phải gánh chịu phán xét một cách sai lệch, khắc nghiệt như thế này.

Không biết bao lâu sau.

Đến lúc người nào đó đã quen với tình trạng hiện tại của bản thân, bắt đầu ngủ gà ngủ gật tới nơi thì tiếng mô tô rền rĩ vang lên. Một chiếc Aprilia RSV4 RR phong cách hầm hố đỗ xịch lại trước cửa nhà. Từ trên yên xe, Trần Nguyệt Như ung dung bước xuống.

Trần Lương rất ga lăng, tự mình cởi nón bảo hiểm cho mỹ nhân.

- Tôi sẽ giặt sạch áo rồi trả lại cậu.

Trần Nguyệt Như đỏ mặt, lí nhí nói.

- Tốt thôi. Nhưng cô không mời tôi vào à?

- Không tiện. Lần khác đi.

Cô giáo Trần từ chối. Có trời mới biết, nếu để đồng nghiệp và các sinh viên trong trường đại học Nam Tinh phát hiện cô đưa nam sinh về nhà riêng, thanh danh của mình còn tiếp tục bị thối nát đến mức độ nào.

Trần Lương không miễn cưỡng, nói lời tạm biệt rồi rồ ga, điều khiển con ngựa sắt của hắn lao đi.

Đại mỹ nhân nhìn theo bóng dáng của đối phương đến khi tiếng động cơ xe không còn lọt vào tai, mới bần thần trở gót, tiến tới vị trí bí mật lấy chìa khóa mở cửa.

Trong đầu đại mỹ nhân vẫn còn bị những tình huống xảy ra từ lúc rời khỏi buổi Party của Đàm Tiểu Uyên chi phối, không hề nhận biết nguy hiểm xuất hiện. Đến lúc cảm giác được một luồng gió lớn từ sau lưng tập kích tới thì trên ót đã bị dí vào một thứ vừa cứng rắn, vừa lạnh lẽo. Gương mặt tuyệt sắc lập tức tái xanh.

- Con khốn. Bị bắt quả tang tại trận. Thử xem lần này mày giải thích thế nào.

Giọng đàn ông âm hiểm vang lên như ma quỷ đến từ địa ngục.

.............................................................................................

Hết chương 52.
Hãy ủng hộ Phù Sinh Công Tử bằng cách đọc Người Thay Thế Nghịch Tập trên sttruyen.com
Thân ái!


Báo Cáo
---- Xuất bản bởi Phù Sinh Công Tử.
Cập nhật lần cuối: 2020-04-23 13:24:44
1859 từ · 14 phút đọc