Chương 2: Hệ Thống và Phòng Tập Thời Gian

Ngày 21 Tháng 2 Năm 1

Thật kỳ lạ, tôi đã không chú ý, nhưng cơ thể của tôi so với một đứa trẻ sơ sinh thật sự lạ, nó có vẻ là chắc hơn so với bất cứ ai, vừa mới chỉ sinh ra gần 2 tháng, đáng lẽ tôi sẽ mệt, mắt mở không ra và mọi thứ theo quán tính sẽ mù mờ. Hệ thống và chuyển sinh làm cho tôi không hề nhớ tới những vấn đề này, nhưng có lẽ nó không quá quan trọng, đúng không.

Dù sao thì khi mới sinh ra, tôi đã luyện một môn nhu đao rồi, có thể nói là so với đa phần mấy đứa khác, tôi dị biệt hơn hẳn, nhưng cũng không quá, vì may mắn trong mắt ba mẹ tôi, thì tôi vẫn là một đứa bé sơ sinh. Cái hệ thống đó, nó cho tôi biết môn đao pháp đó, chỉ là khởi đầu thôi và có lẽ tôi đã nghĩ sau khi luyện lên đại thành nó sẽ đưa tôi một môn khác.

Có lẽ tôi đã nghĩ quá nhiều rồi.

Hôm nay nghĩa phụ Tạ Tốn lại tới thăm tôi, dù bàn tay lạnh ấy chạm vào tôi, nhưng không biết tại sao nó có một dòng khí ấm cứ quanh quẩn đâu đó trong gương mặt đầy râu ria của ông. Cứ nghĩ tới những mất mát trước kia của ông, tôi lại không thể giấu được sự cảm động của mình, có lẽ mong muốn của tôi đã bắt đầu le lói đâu đó trong đầu của mình.

Tôi muốn thay đổi cuộc đời của mình.

Hay Ỷ Thiên Đồ Long Ký.

...

Ngày 7 Tháng 3 Năm 1

Nơi đây lạnh thật đấy, tôi chợt nhớ đến không khí quen thuộc của quê hương Việt Nam của mình, biết đâu sau này khi lớn lên tôi sẽ thử tới đất nước hồi trước của mình thử xem. Không biết có được ăn mấy món như bún riêu hay không nữa, tôi nhớ thức ăn quê hương mình, ba tháng này tôi uống sữa từ mẹ đủ rồi, tôi không muốn uống nữa, nhưng mà cơn đói cứ cồn cào này thật khó chịu.

Hôm nay là ngày tôi luyện cái môn đao pháp "Hoa Rơi" của hệ thống đưa lên mức đại thành, chúc mừng bản thân tôi vì đã hoàn thành một thử thách đầy chông gai khốc liệt nhất trong cuộc đời của mình. Thật may mắn là sau khi luyện lên mức này, nó cũng đã để yên cho mình nghỉ ngơi khoảng mười mấy ngày, chắc không thì chết mất.

Có lẽ tôi sẽ cố dành thật nhiều thời gian để ngủ, để nghỉ ngơi trước khi cái hệ thống khỉ gió đó đưa thêm một cái thử thách nào khác, cũng may lần này đã giải tỏa công năng mới. Nếu không cứ tập võ công bằng cách quơ tay lung tung thì chắc chết mất, kiểu đó sớm muộn gì khi mà có được khí, ba mẹ tôi chắc chắn sẽ phát hiện.

...

Ngày 19 Tháng 3 Năm 1

Ngày mai là ngày hệ thống đưa ra thử thách mới rồi, tôi đang cố lưu lại cái gì đó để bản thân không có cảm giác sắp chết hay bị lãng quên, mà nói thật cứ cảm giác như đang viết di chúc vậy, run thật đấy. Mà nhắc tới hệ thống phải công nhận là nó kinh thật, nó mô phỏng được tất cả những gì tôi thấy và tôi biết, bất cứ thứ gì miễn là còn tưởng tượng được thì nó tồn tại.

Tôi đã thử tạo ra một vài nhân vật nổi tiếng mà mình đã biết, một ví dụ thì tôi thử cho Saitama trong Onepunch man đánh nhau với Trịnh Xá trong Vô Hạn Khủng Bố, kết quả thật bất ngờ, nó dựa vào trí tưởng tượng của tui mà tạo ra kết quả. Nếu như tôi nghĩ Trịnh Xá thắng áp đảo, sức mạnh của Trịnh Xá sẽ đột ngột bộc phát tới mức áp đảo Saitama, và điều đó cũng xảy ra ngược lại nếu tôi nghĩ Saitama thắng áp đảo.

Điều này đồng nghĩa với việc, tôi có trí tưởng tượng càng phong phú, tôi càng dễ luyện võ bởi vì tôi chỉ cần một bản sao hoàn hảo diễn luyện và bắt chước theo là được, nhưng cái nào cũng có cái hại của nó, tôi khó mà nâng cảnh giới võ công của mình bởi vì chẳng có tý lý thuyết hay thân thuộc nào với cơ thể của mình cả, hay nói đơn giản ra là không quen.

Thêm cả, tôi không phải là người thông minh hay giỏi tưởng tượng cho lắm.

Chết thật chứ trời.
---- Xuất bản bởi Đa Tình Tự Cổ Nan Di Hận.
Cập nhật lần cuối: 2019-12-02 00:37:42
861 từ · 6 phút đọc