Chương 1: Một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Minh Dụ tỉnh lại trong cơn đau đầu kịch liệt

Tưởng như bị xe tải nặng nề nghiền ép, đầu tách làm mấy mảnh, não trái cứng ngắc thành một đám cặn bã, não phải thì đau không chịu nổi, hai bên đồng thời hợp sức kích thích thần kinh khiến đầu anh đầy mồ hôi, rồi đột ngột bừng tỉnh, ngồi thẳng dậy.

Đằng trước một mảnh mờ mịt, Minh Dụ chớp chớp mắt, chậm rãi khôi phục thị lực. Đến khi nhìn rõ đồ vật phía trước, ánh mắt Minh Dụ đóng băng. Anh nhìn kỹ tấm áp phích một lúc lâu, cuối cùng tập trung vào chữ ký rồng bay phượng múa phía dưới góc phải poster, nheo nheo mắt.

Ừm, không biết.

Không kể là người trên poster, hay cái tên này, anh đều chưa từng thấy qua.

Sau khi nhìn khắp phòng, Minh Dụ phát hiện thấy trừ tấm áp phích lạ mắt kia, nơi này cực kỳ sạch sẽ ngăn nắp. Xung quanh chỉ có một cái bàn, một cái ghế, một chiếc TV, thêm tủ quần áo và giường ngủ, ngoài ra, không có bất cứ một đồ vật dư thừa nào.

Chịu đựng cơn đau đớn trên đầu, Minh Dụ khó khăn cử động cơ thể, định tìm kiếm trong phòng xem có phát hiện đầu mối nào không. Ví dụ như một tấm gương để anh nhìn xem mình rốt cuộc là ai.

Phải, đến bây giờ, Minh Dụ đã phát hiện từ sớm, thân thể này không phải là của anh.

Ba tháng trước, anh bị liệt hoàn toàn trên giường, từ bả vai trở xuống không thể nhúc nhích. Còn lúc nãy, anh lại trực tiếp ngồi dậy trên chiếc giường lạ lẫm, hơn nữa có thể vận động thân thể một cách bình thường - rất rõ ràng, đây không phải thân thể của anh.

Làm một người mẫu, anh phải vô cùng quen thuộc với cơ thể của mình, Minh Dụ nhớ rất rõ mỗi một đặc điểm trên người nên nhận ra sự bất thường chỉ trong nháy mắt.

Đứng dậy tìm kiếm, đến khi Minh Dụ mở cửa vào phòng tắm mới phát hiện một tấm gương.

- Có vẻ... Rất không tệ.

Phản chiếu trên mặt gương là một thiếu niên vô cùng tinh tế, mi mục như họa(*), dáng người mảnh khảnh(*), dùng từ xinh đẹp để miêu tả cũng không hề nói quá, khuôn mặt này giống Dụ Minh đến bảy phần, ba phần còn lại cũng không làm kém đi mà ngược lại càng thêm xuất sắc.

(*)Mi mục như họa: mắt đẹp như tranh vẽ.

(*)Gốc: 沈腰潘鬓 (thẩm yêu văn tấn) thành ngữ Trung tả ngoại hình (đặc biệt là nam giới).
“Thành ngữ này vốn dĩ ko liên quan gì đến đẹp, nó nói đến ông Thẩm Ước ốm yếu nên càng ngày càng gầy gò, eo càng ngày càng nhỏ, Phan Nhạc bị bạc tóc sớm. Là lấy từ thơ của Nam Đường hậu chủ, ý miêu tả tình trạng bệnh tật sớm già của mình sau khi bị tù cấm.
Nhưng trên internet gần đây còn có kiểu yy rằng Thẩm Ước là mỹ nam chỉ vì có eo nhỏ, có thế ý của tác giả là theo hướng này, kiểu đẹp tiều tụy???” (Cảm ơn bạn Phương An)

Có thể trở thành siêu mẫu, chẳng một ai lại không có khí chất và dáng người xuất sắc. Nếu như muốn vượt qua hết thảy siêu mẫu trở thành người đứng đầu, lọt vào bảng siêu mẫu thế giới, càng phải có dung mạo kinh diễm, khí chất xuất trần khiến cả thế giới ca ngợi thán phục.

Có thể giống Minh Dụ đến bảy phần đã cho thấy vẻ ngoài của thiếu niên vô cùng tốt, chưa nói đến ba phần khác chẳng những không kéo chân sau mà còn làm cho.... khuôn mặt đẹp hơn vài phần. Nhìn gương mặt này, ngay cả Minh Dụ cũng phải thất thần một lúc, cuối cùng bất đắc dĩ nỉ non: "Quá diễm lệ khoa trương"

Khẽ thở dài, Minh Dụ tìm kiếm trong phòng tắm một lát nhưng không thấy gì, anh đành đẩy cửa đi ra khỏi phòng ngủ. Vừa mới vào phòng khách, Minh Dụ đã thấy bình thuốc nhỏ màu trắng đặt cạnh một tờ giấy mỏng trên bàn trà.

Cầm tờ giấy lên đọc, Minh Dụ lặng người nhìn chằm chằm từng hàng chữ một hồi lâu, lắc đầu bất lực

"Khi anh nhìn thấy những lời này, em hẳn đã rời khỏi thế giới. Thành Túc, anh thấy rồi chứ? Đây chính là quyết tâm của em! Em muốn đời này anh phải nhớ kỹ em, mãi mãi không thể quên, có một người tên là ''Minh Dụ''. Người cam tâm tình nguyện chết vì anh."

Đặt mảnh giấy xuống, Minh Dụ thương tiếc nói nhỏ: "Mong một người không yêu mình nhớ kỹ bản thân, đánh đổi mạng sống cũng vô dụng. Muốn khiến gã không thể nào quên, phải để gã thấy bản thân xuất sắc, rực rỡ đến mức nào, để gã vĩnh viễn chìm trong hối hận."

Đến bây giờ, Minh Dụ cũng hiểu được sơ sơ, chủ nhân thân thể này bị tổn thương trong tình yêu, uống thuốc ngủ trong lọ nhỏ màu trắng rồi lặng yên chết trên giường, trùng hợp để linh hồn của anh nhập vào.

Đang nghĩ ngợi, đau đớn trong đầu Minh Dụ bỗng trở nên mãnh liệt hơn. Anh nâng tay vuốt nhẹ theo huyệt Thái Dương để giảm bớt cơn đau. Nhưng qua một thời gian, đau đớn lại càng kịch liệt, đến một người có sức chịu đựng tốt như Minh Dụ cũng phải than một tiếng.

Cảm giác đau đớn như kim đâm ngày một rõ ràng, ngày một dữ dội, sau cùng, Minh Dụ lâm vào hôn mê bất tỉnh. Đến khi tỉnh lại cơn đau đã gần như biến mất, chỉ còn sót lại một chút cảm xúc suy yếu khiến anh chưa thể thích nghi.

Tiếp nhận hầu hết trí nhớ của người kia, cuối cùng Minh Dụ cũng biết, nơi này là một thế giới khác, một Trái Đất hoàn toàn trái ngược.

Từ cuối triều đại nhà Minh, lịch sử của thế giới này đã lặng lẽ thay đổi. Không bế quan tỏa cảng*, cũng không có lệnh cấm biển, nhà Minh cai trị Thần Châu (chỉ Trung Quốc) hơn 400 năm, cuối cùng chế độ phong kiến ​được thay thế, đến hôm nay xứng đáng trở thành bá chủ thế giới...

Hoa Hạ (Trung Quốc)

*Bế quan tỏa cảng: (chính sách) đóng các cửa ải và cửa biển, không giao dịch với nước ngoài.

Trong trí nhớ của thiếu niên, Hoa Hạ vô cùng cường thịnh, văn hóa phát triển phồn vinh. Bất luận là kinh tế chính trị hay khoa học giải trí, Hoa Hạ đều đứng ở đỉnh cao thế giới, khiến các nước Âu Mỹ phải ngước nhìn.

Khi biết được ngành thời trang ở đây cũng phát triển vô cùng 0 hưng thịnh, rốt cuộc Minh Dụ không kìm nén được mà nhếch khóe môi, vẽ ra một nụ cười vui sướng.

Đời trước anh không cha không mẹ, sau khi rời khỏi cô nhi viện, một thân một mình cố gắng hơn mười năm, cuối cùng đạt được đến vị trí cực cao. Sau đó mắc bệnh hiểm nghèo, trước khi lâm chung nói lời tạm biệt với bạn bè, không còn gì luyến tiếc.

Cuộc sống này như món quà, cho anh được trải nghiệm thế giới thời trang mới lạ và thịnh vượng hơn, là một lần thách thức khiến anh vô cùng hứng khởi.

Nghĩ đến điều này, đột nhiên Minh Dụ nhớ ra cái gì đó, anh nhanh chóng đứng dậy đi vào phòng ngủ, chăm chú nhìn tấm áp phích trên tường. Trên poster, dáng người đàn ông cao ngất, khuôn mặt tuấn lãng, mày kiếm mắt sáng, khí chất đẹp đẽ như ánh mặt trời.

Minh Dụ cúi xuống nhìn chữ ký rồng bay phượng múa, nhưng mãi mà không ra nhìn là cái tên gì, chợt phì cười thành tiếng, thở dài bất lực: "Thì ra là hai chữ ''Thành Túc''.... chậc chậc, kiểu chữ vừa quá gầy vừa quá dài, có vẻ nghiêm khắc lại sắc sảo, không hề phù hợp với vẻ ngoài mạnh mẽ, ấm áp như mặt trời chút nào."

Nghĩ vậy, Minh Dụ không do dự xé tấm áp phích xuống, tùy tiện vo thành một cục, ném vào thùng rác.

Đi quanh phòng một vòng, Minh Dụ nhanh chóng tìm thấy một cái ví giản dị sạch sẽ, bên trong còn có mấy ngàn, anh lập tức mở tủ quần áo, định chọn tạm một bộ trang phục để đi ra ngoài.

Song, dù Minh Dụ thật sự muốn tiện tay chọn một bộ rồi ra ngoài luôn, nhưng đến khi anh nhìn thấy đồ đạc trong tủ treo quần áo thì cả người đột ngột hóa đá, ngẩn ngơ đứng yên một chỗ, lâu thật lâu không hề động đậy.

Chỉ thấy trong tủ quần áo, từ áo khoác được treo đến quần lót gấp gọn, tất cả đều "Thuần - phác - giản - tố" đến mức khiến người ta tức lộn ruột gan! Nói ví dụ như ở ngoài cùng bên trái là một cái áo khoác trắng đỏ đan xen, kiểu dáng này Minh Dụ từng mặc trước khi xuyên qua, là đồng phục thời tiểu học của anh! Lại như đống quần đen xếp chồng lên nhau ở bên phải, chẳng có vấn đề gì khi được làm bằng vải bông mềm mại, nhưng mà.... Tại sao lại coi một cái "dây thừng" màu đỏ thành thắt lưng chứ...!!!

"Rầm ~~"

Minh Dụ thẳng tay đóng cửa tủ quần áo. Phải nhìn đống đồ bên trong đúng là làm ô nhiễm đôi mắt thời thượng của anh. Dùng loại quần áo này vào giống như đang dùng toàn bộ tính mạng để giải thích khái niệm: "Mặc vào sẽ biến thành học sinh tiểu học". Không! Học sinh tiểu học cũng sẽ mặc như này sao!

Đến lúc này, Minh Dụ rốt cuộc hiểu được tại trong ký ức của nguyên chủ, người tên Thành Túc cực kỳ không thích cậu rồi. Thành Túc là người xem trọng ngoại hình, với vẻ ngoài xuất chúng của nguyên chủ đáng ra phải được Thành Túc đối xử khác mới đúng. Nhưng trên thực tể, Thành Túc không thích nguyên chủ, gã chỉ tiếp cận để cướp đi cơ hội của nguyên chủ, giẫm trên vai nguyên chủ mà trèo lên cao.

Khẽ thở dài, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Minh Dụ càng thêm thông cảm cho nguyên chủ.

- Chẳng qua là do chưa tìm được người có thể phát hiện vẻ đẹp bên trong cậu mà thôi, thế nhưng... cậu lại vì một người như vậy mà lựa chọn cái chết.

Dừng một chút, Minh Dụ thò tay mở tủ quần áo lần nữa, cười nhẹ rồi nói: "Nhưng hãy yên tâm, tôi sẽ hoàn thành di nguyện của cậu, để suốt đời Thành Túc không quên được cái tên ''Minh Dụ'', khiến cho hai chữ này, khắc thật sâu vào đáy lòng gã, mãi mãi, cũng không thể nào quên."

Tìm trong tủ một hồi lâu, cuối cùng Minh Dụ cũng tìm được một bộ trang phục không tệ lắm. Anh mặc áo khoác màu xám nhạt, phối với quần jean ôm sát thuần trắng, cũng may giầy của nguyên chủ vẫn có tính thẩm mỹ, Minh Dụ đi một đôi giày thể thao cao cấp màu đen trắng, xong xuôi mới mở cửa ra ngoài.

Đứng trước cửa, anh chỉnh lái mái tóc lộn xộn một chút, để lộ vầng trán cao rộng trắng nõn.

Dù Minh Dụ mặc giản dị như vậy nhưng khi anh ra khỏi cửa nhà trọ cũng bị người qua đường chú ý. Thậm chí khi đi qua giao lộ (*), có hai, ba cô bé trung học, lưng đeo balo vì ngẩn ngơ nhìn theo anh mà bỏ lỡ đèn xanh, buồn bực giậm chân.

(*)giao lộ: đường giao nhau.

Nhìn mà xem, cậu chỉ cần ăn mặc bình thường hơn một chút đã có thể chiếm được sự chú ý của thế giới.

Không chỉ vậy, từ nay về sau, tôi sẽ khiến cho cả thế giới đều thấy được ánh sáng của cậu.

Dưới ánh mặt trời xán lạn, bảng hiệu Bệnh viện Đệ nhất Thủ đô phản xạ ánh kim loại lạnh lẽo. Thiếu niên tuấn tú đẹp đẽ bước vào trung tâm kiểm tra sức khỏe của bệnh viện, cầm lấy mã số của mình rồi bắt đầu xếp hàng đợi kiểm tra y tế.

Y tá niềm nở đo điện tâm đồ cho anh, Minh Dụ còn chưa kịp đến nơi kiểm tra tiếp theo, tiếng điện thoại bỗng vang lên ong ong. Lấy điện thoại ra, nhìn cái tên không ngừng nhấp nháy trên màn hình, Minh Dụ hơi nheo mắt, nghĩ ngợi một lúc mới bấm nhận cuộc gọi.

Điện thoại vừa được nhận đã nghe thấy một giọng nói đầy tức giận truyền từ đầu bên kia: "Minh Dụ! Em lại chạy đâu rồi? Không phải đã nói rõ chiều nay dẫn em đi làm tạo hình rồi sao? Tại sao bây giờ lại không thấy đâu!"

Cầm điện thoại cách tai mười centimet, sau khi chắc chắn đối phương không gầm lên nữa Minh Dụ mới để lại gần, mỉm cười nói: "Anh Triệu, em đang ở bệnh viện, sắp xong các hạng mục rồi, anh không ngại thì đến đón em ở Bệnh viện Đệ nhất được không?

Người bên kia điện thoại lặng im một lúc rồi tức giận quát: "Đi bệnh viện?! Sao lại phải đi bệnh viện? Đừng có nói là em lại đi tìm chết vì cái tên Thành Túc kia đấy..! Anh nói cho mà biết, em còn làm mấy chuyện ngu xuẩn như vậy, sau này đừng có đến gặp anh!!!"

Trong cổ họng phát ra một tiếng cười nhẹ, Minh Dụ mở miệng nói: "Anh nghĩ quá nhiều rồi."

- Chờ đấy, bây giờ anh tới! Đừng để anh biết em lại làm điều gì ngu xuẩn!"

Cuộc gọi bị ngắt, Minh Dụ quay đầu nhìn y tá đang ngẩn ngơ đứng một bên, khuôn mặt tinh xảo cong thành nụ cười nhẹ, anh áy náy nói: "Thật xin lỗi, bây giờ chúng ta lập tức sang hạng mục tiếp theo, là kiểm tra dạ dày phải không?

Nhìn nụ cười rạng rỡ của thiếu niên, y tá thoáng thừ người trong phút chốc, không ngừng gật đầu, tiếp lời: "Vâng, bây giờ chúng ta làm kiểm tra hệ tiêu hóa, đi từ nơi này là được.."

..... Tại sao phải đến bệnh viện?

Tất nhiên là để kiểm tra xem đống thuốc ngủ kia có còn sót lại hay không...!

Thật khó khăn được sống lại một đời, anh còn chưa chinh phục giới thời trang của nơi này, sao có thể chết tùy tiện như vậy?

Anh muốn nhìn xem, ngành thời trang của thế giới này, thịnh vượng đến mức nào.
---- Xuất bản bởi Hatbuimusa1.
Cập nhật lần cuối: 2020-05-25 20:43:06
2761 từ · 22 phút đọc