ChatBox
Tìm Kiếm
Thể loại
Lịch Ra Chương
Truyện Dịch
Truyện Sáng Tác

Thiên Hạ Đệ Nhất Yêu Nghiệt

0
0
(*) Theo dõi để nhận thông báo
Tác giả: Hồng Trần Huyễn
Phụ trách: Contact Person Toang100
5/5 (0 đánh giá)
Phát hành: 21:46:34 26-06-2020
Mới nhất: 21:32:08 26-06-2022(Chương 222)
Lượt xem 2
Chương 222
Bình luận 0
Trang thái CÒN TIẾP

Thể loại: Cổ đại, np (1 nữ nhiều nam), trọng sinh, 1 chút huyền huyễn, 2S (sạch, sủng), nam nữ cường.

Số chương: 254

Editor: Nhisiêunhân

Raw: khuynhdiem

Convert: ngocquynh520 LQĐ



Kiếp trước, nàng là mị thế Yêu Cơ, thân thế ly kỳ, vận mệnh nhấp nhô.

Sau khi trọng sinh, nàng phong hoa tuyệt đại, tài hoa hơn người, không ai sánh bằng.

Hắn từng lạnh lùng nói: Nếu như không muốn lâm vào thân phận Yêu cơ, ngươi có thể tự sát.

Nàng cũng lạnh lùng đáp lời: Bản cô nương có thể tự mình cố gắng, cũng có thể nữ phẫn nam trang.

Về sau, nàng nhất ngôn cửu đỉnh, vượt mọi chông gai, tung hoành Cửu Châu, bễ nghễ thiên hạ.

Thế nhưng số mệnh, nhiệm vụ nặng nề, nam nhi phúc hắc, sư thúc lãnh tình.

Mà xem nữ tử truyền kỳ kia tranh chấp thế nào, phong hoa mị thế ra sao?

Sau đó, năm tháng không trôi qua vô ích, mà đều được quý trọng.

Giới thiệu nhân vật:

Tô Mặc:

Dung mạo tuyệt thế, hồn khuynh quốc, vũ điệu tao nhã, vô cùng xinh đẹp.

Giai nhân lịch kiếp bão táp nổi lên, sắc đỏ của xiêm y khiến hoa lựu đá cũng phải ghen ghét [1], mỹ nhân phẫn nam trang đi khắp thiên hạ, khởi tri nông thị ngọc khuynh thành.

Tạ Thiên Dạ:

Tạ họ Thương, thịnh phong hoa, thành Thiên Không, xưng bá thiên hạ.

Hồng nhan rơi lệ quân không thấy, nam nhi vô tình độ hào hoa, lật tay làm mây úp tay làm mưa [2], thế nhân chung đắc tình nan viên.

Sư Anh:

Triêu như vân, mạc như yên, thường đi thuyền, tán dù xanh.

Người ở chân trời tâm như trăng sáng, thanh nhã tuyệt thế nhu hòa vô hạn, bạch y thần bí không người nhận ra, phong tư độc lập giữa đất trời.

Cơ Bạch:

Tóc đen tang thương hóa thành bạc trắng, quân vô tình, lạnh lùng lướt qua.

Tiên tư ngọc cốt nhìn xuống thế gian, trường kiếm hành tẩu thiên nhai ba ngàn, xin hỏi tiên quân có biết thiếp không, một lần tiên trần kết duyên muôn đời.

Hoa Tích Dung: 

Lệ đỏ, hoa dung say đắm, năm tháng trôi đi phí hoài.

Cầm quạt trong tay, miệng tươi cười, một nụ cười khiến ngàn người lưu luyến, quay đầu chuyển mắt đều xinh đẹp, tiếng đàn khó tìm được tri âm.

Văn Nhân Dịch:

Trong trẻo mà lạnh lùng, ngón tay như băng, khúc hát như yến, đãng hồi tràng.

Công tử cao ngạo tuyệt mỹ như ngọc, đệ tử Côn Luân lạnh nhạt như sương, vừa gặp giai nhân băng đã tan thành lửa, nhìn như vô tình nhưng lại có tình.

Ngu Nhiễm:

Công tử thần bí, thích ngắm trăng, nhân bách biến.

Sớm mai tiêu sái khiêu vũ giữa vườn hoa, nam nhi phong lưu đầy sức sống, bất tạ dị quốc phù bình mộng, đăng hỏa lan san đạp quy trần. [3]

Dung Túc:

Thiếu niên kiêu ngạo, không hay cười, gương mặt như ngọc, ẩn trong sách.

Ẩn cư khỏi thế gian ba ngàn năm, thông thạo đạo lý đối nhân xử thế, một thân ngông nghênh chưa từng chịu thiệt, tuyệt đại phong hoa.

~♥~♥~

[Đoạn ngắn] 

Thiếu niên kiêu căng nói: “Không ngờ ngươi là mị thế Yêu Cơ, người mà nam tử có quyền trong thiên hạ đều khát vọng, lập khế ước cùng ngươi là chuyện xui xẻo nhất cả đời ta.”

Ánh mắt nàng chân thành: “Chàng ngoài lạnh trong nóng, có một trái tim tinh tế. Có thể lập khế ước cùng chàng là chuyện may mắn nhất của ta.”

Sắc mặt thiếu niên đỏ lên, hất mặt nói: “Thiên hạ rộng lớn, đâu không phải là đất của vua, ngươi có thể trốn đi đâu được?”

Nàng nghiêm mặt nói: “Thực lực mạnh như ta, quần hùng thiên hạ đều ngưỡng mộ ta, có nơi nào ta không thể dung thân?”

Thiếu niên nhịn không được nói: “Ta tưởng ta đã rất kiêu ngạo rồi, không ngờ ngươi còn kiêu ngạo hơn nữa.”

Nàng hơi ngước mặt lên nói: “Đó chính là ‘gần son thì đỏ, gần mực thì đen’.”

~♥~♥~

Nam tử áo lam tùy ý lườm nàng một cái, thản nhiên nói: “Vốn tưởng thân thế ngươi đáng thương, không ngờ ngươi lại là mệnh cách phượng hoàng, một khi đã như vậy, là bản công tử đã nhìn sai rồi, về sau xin thứ không phụng bồi được nữa.”

Nàng cười lạnh nói: “Nếu chàng rời đi, ta sẽ nói với người trong thiên hạ, Nhiễm công tử bội tình bạc nghĩa, vứt bỏ Bảo Bảo của mình.”

Nói xong, nàng nâng tay ngọc vỗ vỗ bụng.

“Cái gì? Ngươi có?” Sắc mặt nam nhân nhất thời mềm ra, mừng rỡ như điên, cười to ba tiếng nói: “Tốt tốt tốt, vẫn là tuổi trẻ có thể sinh, chuyện này đám lão nhân kia sao có thể bì kịp ta.”

Dứt lời, một nhóm nam như phong tư phiêu diêu bước lên trước nói: “Ngu Nhiễm, ngươi nói ai là lão nhân?”

~♥~♥~

Giai nhân si vọng thiên thai nguyệt, thử tâm diêu diêu vô xuất kỳ,

Liễu ám hoa minh tiên trần lộ, vô tâm sáp liễu liễu thành ấm.

[Tiên thai vọng nguyệt Bích Lạc Phú]



Linh khí bốn phía bao phủ đài luân hồi, hoa trắng, hoa hồng nhạt, hoa tím đang bay lả tả giữa không trung, bạch hạc lướt ngang qua bầu trời, cảnh sắc vui vẻ an bình.

Từ sơn đạo không xa truyền đến tiếng nói cười trong trẻo, một nhóm tiên tử cầm kiếm mặc bạch y đi ngang qua.

“Mọi người mau nhìn mau nhìn, ở trên đài không phải là Tô Mặc tiên tử sao?” Một bạch y tiên tử bỗng kinh ngạc kêu lên.

“Sao nàng lại đứng trên đài luân hồi? Chẳng lẽ cũng xuống trần lịch kiếp giống các sư thúc hay sao?” 

Vừa nhắc tới các sư thúc, hai gò má chúng tiên tử đều hồng lên, tim đập nhanh hơn.

Thanh Hòa cung có đệ tử các thế hệ, trưởng môn và các trưởng lão, ngoài ra còn có bảy vị sư thúc tuấn mĩ vô trù, là người trong mộng của chúng tiên tử nơi khuê phòng.

Lúc này, thấy Tô Mặc đi đến đài luân hồi, mọi người lại càng khó chịu.

“Các vị tiên tử an tâm một chút, chớ nóng nảy, các ngươi kỳ thật không biết, Tô Mặc là gây họa, phạm sai lầm nên mới bị phạt xuống hạ giới.” Một vị tiên tử bưng miệng cười, mặt mày lưu chuyển.

“Luân hồi đài, một lần mở ra hao phí vô số tiên tinh, người có tư cách sử dụng rất ít ỏi, nàng ta bị phạt mà cũng được dùng, thật sự là phung phí của trời.”

“Các ngươi cũng biết… Những người như sư thúc nếu có xuống hạ giới cũng sẽ là thân phận cao quý, hoàng tử chư hầu, còn nàng khẳng định chỉ là nhân vật nhỏ mà thôi.”

“Hóa ra là thế, Tô Mặc thật sự là vui quá hóa buồn mà.”

“Vốn tưởng rằng nàng là đệ tử chân truyền của chưởng môn, được yêu thương vô cùng, không ngờ nàng ta cũng bị phạt.”

Nhìn thấy kết cục của Tô Mặc như vậy, chúng tiên tử ngươi một lời ta một câu, vui sướng khi người gặp họa rời đi.

Luân hồi đài, gió mây trong xanh, trăng sáng tỏ.

Bạch hạc bay đến, cao thượng tại thiên, duyên dáng thướt tha.

Nữ tử đứng trên đài luân hồi tiên tư như họa, kiêu ngạo đứng thẳng, ánh mắt bễ nghễ, trên người có khí phách và mị hoặc không cách nào hình dung, thật sự là hào hoa phong nhã, xinh đẹp tuyệt trần.

Trong lòng nàng vô cùng khinh thường với những lời nhóm tiên tử kia nói, chỉ là vài tiểu nhân nói loạn nói bậy mà thôi.

Kỳ thật, Tô Mặc cuộc đời này không hề cảm thấy làm đệ tử của chưởng môn là chuyện đáng vinh quang bao nhiêu.

Chuyện nàng không cam lòng nhất là, vì sao sư phụ của mình ở Thanh Hòa Cung lại là một nữ tu mặt than nghiêm khắc nhất chứ?

Còn có bảy vị sư thúc ngọc thụ lâm phong… đẹp đến nhân thần công phẫn kia nữa.

Mãi đến hôm nay, vì làm sai một chuyện mà nàng bị phạt đến hạ giới.

Lại vừa lúc gặp được bảy vị sư thúc kia lịch kiếp.

Câu ngạn ngữ kia luôn luôn đúng: Gần quan thì được ban lộc.

Bên dưới đây là… chuyện xưa của Tô Mặc cùng bảy vị sư thúc.

___

[1] Câu gốc: "Quần hồng đố sát thạch lưu hoa", trong bài thơ Ngũ Nhật Quan Kỹ của Vạn Sở.

[2] Câu gốc: Phiên thủ vi vân, phúc thủ vi vũ.

[3] Câu này k edit cho hay dc nên để nguyên Hán Việt. T.T Đại khái nói về ngọn đèn nhập mộng gia truyền của Ngu Nhiễm, sau này có nhắc đến trong bài.

Cái phần giới thiệu nhân vật mình đã cố gắng hết sức r, nhưng vẫn còn những câu quá khó hiểu, mình k dịch được phải để nguyên Hán Việt :(  Nên mọi người thấy câu Hán Việt nào k hiểu dc cũng thông cảm cho mình nhá. Sau này tác giả sẽ có phần giới thiệu rõ ràng hơn.

Đại khái là cái văn án cũng k liên quan đến nội dung truyện lắm. Truyện này NP 7 nam chính, cả 7 anh đều sạch. Truyện sủng, nhẹ nhàng, nên các fan ngược và k quen đọc NP xin hãy nhấn back nhé. Nàng nào muốn thử với np thì bộ này rất thích hợp đấy

Hãy Đăng nhập và để lại bình luận của bạn
ID Tên
Bạn vui lòng đăng nhập để Ủng Hộ? Đăng nhập ngay
No ratings
Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc
Lãng Tiên Kỳ Đàm
Lãng Tiên Kỳ Đàm
* Bạn có thể xem lịch của những bộ khác ở phần Lịch Ra Chương * Truyện đã drop * Nhóm dịch: AFSTTeam * Fanpage: Hội Quán Manhwa * * * Nhân vật chính xuyên qua thành một con hổ, sống cuộc sống yên bình êm ả của một sơn quân, chủ nhân của ngọn núi Baek. Bỗng một ngày xuất hiểu tiểu cô nương nhận sơn quân là tướng công, những chuyện rắc rối và ký lạ cũng từ đó bắt đầu.... Cảnh giới Linh Thú: Linh Vật - Linh Hòa - Linh Khiết - Linh Mệnh - Linh Kiếp - Linh Nguyên - Thần Thú Cảnh giới Đạo Sư: Kiếm Tiên, Đạo Tiên, Phi Tiên, Huyễn Tiên, Lệ Tiên, Địa Tiên - ? (Phi Thăng)
Kẻ Thống Trị Chiến Trường
Kẻ Thống Trị Chiến Trường
Đảo mắt nhìn hàng tá xác chết xung quanh, Muyong tự nhủ. - Nếu được lựa chọn… Liệu mình có lựa chọn một cuộc sống khác?. ... - Đã quá lâu rồi. Hắn mấp máy môi một cách khó khăn. Hắn đã không còn nhớ nổi tên thật của mình, giống như cách hắn đã đánh mất nụ cười trên môi. 40 năm trước, Muyoung từng chỉ là một sinh viên đại học bình thường như bao người khác. Nhưng rồi mọi thứ đã thay đổi khi hắn bị triệu hồi đến Quỷ Giới. ..... Muyoung ngẩng đầu nhìn lên trời. - Đây có lẽ là lần cuối cùng mình được nhìn thấy bầu trời. Bầu trời trên đầu hắn bao la, xanh thẳm.
FFF-Class Trasheroa
FFF-Class Trasheroa
Một cuộc sống chẳng có gì để hối tiếc, bố mẹ tôi vẫn khỏe mạnh, việc đi học vẫn diễn ra bình thường.Tôi thích chơi game, phim ảnh, hoạt hình, tôi là một học sinh trung học bình thường, thích những thứ này cũng chẳng có gì sai. Đó là những gì của mười năm trước. Đây không còn là trái đất... Một thế giới giả tưởng bị thống trị bởi những kẻ mạnh. một nơi chứa đầy những điều màu hồng và ẩn sâu trong nó là những tư tưởng man rợ, thối nát, một thế giới nơi bạn có thể có được mọi thứ mình muốn miễn là bạn đủ mạnh để giành lấy nó...
Vô Địch Đại Lão Sắp Xuất Thế
Vô Địch Đại Lão Sắp Xuất Thế
Lộ Nhất Bình là vị tu sĩ Thượng Cổ, thấy tận mắt trong Chư Thần đại chiến, vô số cường đại Thần Linh vẫn lạc tình cảnh. Từ đó đằng sau, hắn liền trốn ở rừng sâu núi thẳm, ngày đêm tu luyện, thề không có cường đại đến đối kháng thiên địa đại kiếp thực lực lúc, liền không ra. Một thời đại lại một thời đại đi qua. Bên cạnh hắn một đầu tiểu xà, trở thành Long tộc chi tổ. Hắn thu dưỡng qua một tiểu nữ hài, thành vô địch Nữ Đế. Hắn chỉ điểm qua một tên kiếm khách, thành tên vang vạn cổ Kiếm Thần. Hắn tùy ý gieo xuống một gốc cây già, thành sử thượng mạnh nhất thần quốc thủ hộ chi thần. Thương hải tang điền, tuế nguyệt biến thiên, cường giả này đến cường giả khác quật khởi, một đời lại một đời cường giả già đi cùng vẫn lạc. Lộ Nhất Bình một mực tại trong núi sâu tu luyện hắn Trường Sinh Quyết, ngẫu nhiên, đánh một chút đàn, luyện một chút vẽ, luyện một chút kiếm pháp, lật xem một chút năm đó vẫn lạc vô số Thần Linh lưu lại các loại thần kỹ cùng đại đạo cảm ngộ. Rốt cục, hắn đem Trường Sinh Quyết tu luyện đến tầng cuối cùng, cảm thấy mình thực lực có thể đối kháng thiên địa đại kiếp, lúc này mới tâm thần bất định bất an đi ra, nhìn một chút bên ngoài thế thế giới. .... Bộ cũ sập bàn, quay lại với Huyền Huyễn
Kẻ Thống Trị Chiến Trường
Kẻ Thống Trị Chiến Trường
Đảo mắt nhìn hàng tá xác chết xung quanh, Muyong tự nhủ. - Nếu được lựa chọn… Liệu mình có lựa chọn một cuộc sống khác?. ... - Đã quá lâu rồi. Hắn mấp máy môi một cách khó khăn. Hắn đã không còn nhớ nổi tên thật của mình, giống như cách hắn đã đánh mất nụ cười trên môi. 40 năm trước, Muyoung từng chỉ là một sinh viên đại học bình thường như bao người khác. Nhưng rồi mọi thứ đã thay đổi khi hắn bị triệu hồi đến Quỷ Giới. ..... Muyoung ngẩng đầu nhìn lên trời. - Đây có lẽ là lần cuối cùng mình được nhìn thấy bầu trời. Bầu trời trên đầu hắn bao la, xanh thẳm.
Vô Địch Từ Max Cấp Thuộc Tính Bắt Đầu
Vô Địch Từ Max Cấp Thuộc Tính Bắt Đầu
Xuyên qua thành tu chân đại lục một cái củi mục, cái kia còn tu chân em gái nhà ngươi? Một đạo thất thải hào quang sau đó, Dương Chân trực tiếp kéo banh trời! Hắn nhìn qua công pháp, trực tiếp mãn phẩm max cấp, học đều không học hết! Hắn luyện chế đan dược, chẳng những khởi tử hồi sinh, còn có thể thanh xuân mãi mãi, bao nhiêu thánh nữ tiên tử đau khổ muốn nhờ, điều kiện gì đều chịu đáp ứng! Hắn rèn đúc vũ khí, trên đánh Thần Vương Đại Đế, dưới đâm Hoàng Tuyền U Ngục, mỗi một kiện đều để thiên địa run rẩy, để thần ma tránh lui! Khụ khụ. . . "Ta từ trước tới giờ không đóng vai heo trang bức, bởi vì ta thực ngưu một nhóm!" ===Hệ Thống Tu Luyện====== Ngưng Nguyên Kỳ, Trúc Cơ Kỳ, Tiểu Thừa Kỳ, Kim Đan Kỳ sau đó Siêu Phàm cảnh. Nguyên Anh Kỳ, Luyện Hư Kỳ, Thần Du Kỳ, Độ Kiếp Kỳ sau đó Thiên Nhân cảnh. Đại Thừa Kỳ, Hóa Thần Kỳ, Chu Thiên Kỳ, Thiên Tượng Kỳ sau đó Thánh Giả cảnh. Đại Thánh kỳ, Hư Không Kỳ, Tu Di Kỳ, Pháp Tùy Kỳ sau đó Đại Đế cảnh.