Chương 1: Luân Hồi Thần Thạch

“Lãnh! Cớ sao phải chấp mê bất ngộ, bảo vệ cái thứ ma đầu kia làm gì?”
Mỹ phụ trung niên thân khoác bạch bào, tay nắm trường kiếm, ngự không mà đứng, hàn khí từ phía thanh kiếm kia tỏa ra khắp nơi, khiến người ta có lạnh run cảm giác.
Để ý kỹ, liền thấy xung quanh vô số ngọn núi lớn nhỏ, đều có vô số cường giả bao quanh, tạo thành một trận địa chỉ vào mà không thể ra.
Đứng giữa đám cường giả, một người đàn ông trung niên khoác hắc bào, trên tay cầm một cái bọc bằng vải, bên trong còn đựng một đứa bé.
Hắn cười khẩy, trên mặt thoáng lộ ra vẻ âm lãnh, hừ lạnh nói:
“Ma đầu, ngay cả ngươi cũng có tư cách nói câu đó? Tề Mỹ Liên, các ngươi Tề gia làm việc gì, còn tưởng ta không biết?”
Mỹ phụ tên Tề Mỹ Liên giật mình một hồi, trên mặt kiêu ngạo dáng vẻ cũng biến mất, nhưng rất nhanh cũng liền khôi phục.
Lúc này, nàng cũng không quản nhiều nữa, lập tức quát to:
“Mọi người đừng nghe lời hắn nói, hắn đã bị cái kia ma đầu cho điều khiển rồi, liền theo ta trảm ma trừ họa đi!”
Tất cả võ giả trên Ma Lĩnh Sơn chợt lộ ra vẻ chần chừ.
“Ai giết được ma đầu, ta Tề gia nguyện lấy bảo vật gia truyền ra trả công!”
Lời này vừa dứt, vô số cường giả cũng liền không đứng yên nữa, mà đồng loạt tế ra vũ khí, phi không mà lao về phía người đàn ông trung niên.
Hắn cũng không nghĩ tới, Tề gia ngay cả bảo vật gia truyền cũng có thể đem ra trả công, nhất thời không phản ứng kịp, cứ đứng như yên như pho tượng để các võ giả xông tới.
Cho đến khi một tên cường đại võ giả dùng đạo chém tới, sát khí cũng liền không tự chủ bộc phát ra, hắn mới nhận ra, ngay lập tức triển khai linh khí hộ thân, đem tên này võ giả cho phản phệ.
“Khà khà, không ngờ Tề gia cũng liền đem chính mình gia tộc bảo vật gia truyền đem ra rồi!”
Phía mép sườn núi quan chiến một lão giả râu bạc trắng gật gù nói ra.
“Cũng không phải sao? Tề gia bảo vật là một đóa Vô Pháp Tắc Liên Hoa, chỉ cần hấp thu đóa này hoa, liền có thể khiến cho chính mình vũ khí lĩnh ngộ pháp tắc thuận lợi tiến thêm một cấp, mới có thể khiến cho mấy cái này cường giả tuyệt thế liều mạng!”
Bên cạnh một lão giả khác, có vẻ như là bằng hữu, quay sang giải thích.
Lão giả râu bạc tỏ vẻ khó hiểu, nghi hoặc hỏi:
“Vô Pháp Tắc Liên Hoa ta biết, có thể để cho vũ khí bản mệnh dù lĩnh ngộ pháp tắc gì, cũng đều có thể hấp thu. Bất quá, thứ quý giá như thế, Tề gia sao lại có thể nguyện ý lấy ra chỉ để diệt một tên ma đầu? Tề gia cũng đâu có tốt đến thế nha!”
“Ta cũng không biết, có lẽ có uẩn khúc gì chăng, ta cảm thấy truyện này không như thế đơn giản đâu, tiếp tục quan sát đi!” Lão giả bên cạnh vừa đáp vừa ngẩng đầu lên trời.
Trên thiên không, vô số ánh sáng sặc sỡ lóe lên, chớp hiện rồi biến mất do vô số chiến kỹ, binh kỹ tạo thành, đại biểu trận chiến cũng đã đến hồi gay cấn.
Bất quả, một người đấu trăm người đã liền không công bằng, thế cục cuộc chiến liền nghiêng về phía Ma Lĩnh sơn võ giả.
Người đàn ông trung niên tên Lãnh Minh, lúc này đang cật lực khống chế chính mình chiến kỹ, đồng thời ngăn cản công kích kẻ thù, hoàn toàn không có cơ hội phản kích.
Lúc này, Tề Mỹ Liên liền nói:
“Lãnh Minh, chúng ta cũng có quan hệ phu thê, ngươi chỉ cần giao đứa bé kia cho ta, ta liền cho ngươi một cơ hội sống, thế nào?”
Lãnh Minh mắt trợn ngược lên, lúc này, các phía cường giả liên tục triển khai cấm chú thần kỹ, thậm chí một số ít thi triển chính mình vũ khí đại chiêu, không nhanh không chậm liền phá tan lớp cuối cùng linh khí hộ thân bao quanh người hắn.
Nhưng, vào khoảng khắc mà lớp linh khí cuối cùng bị đánh cho vỡ tan, Lãnh Minh bỗng cười lạnh, quát:
“Tinh Không Vô Tận Đồ!”
Phía trước mặt Lãnh Minh bỗng hiện ra một vòng tròn cực lớn, thậm chí liền có vài ngôi sao bay vòng quanh.
Hiển nhiên là một tấm tinh không đồ đằng
Ngay lập tức, tinh thần pháp tắc lúc này từ tấm kia đồ đằng bay ngược ra, tỏa ra xung quanh, đè ép đến chu vi bao quanh vô số cường giả, đều cảm nhận được áp lực, tựa như chính là tinh thạch trên vũ trụ đè ép chính mình.
Thậm chí, một số võ giả đang áp sát Lãnh Thiên, liền bị bạo ngược mà bật ra, miệng liên tục thổ huyết.
Lúc này, vô số võ giả thực lực yếu kém trực tiếp bị đè xuống đất, trên tay vũ khí cũng vỡ tan, biến thành vô số mảnh vỡ pháp tắc rơi xuống đất.
Lãnh Minh lúc này trên tay tinh không đồ đằng, trực tiếp đánh ra một đạo lưu quang nhằm phía Tề Mỹ Liên phóng đến.
Xì Xì!
Tề Mỹ Liên lúc này trúng chiêu, bay ngược ra ngoài, trực tiếp phụn ra tinh huyết, sắc mặt âm trầm. Lúc này, trên Thất Thải Thiên Cầm thần khí của Tề Mỹ Liên đã xuất hiện vết nứt.
“Uy lực liền như thế này mạnh? Không! Mọi người cẩn thận, hắn đã trực tiếp thiêu đốt tinh huyết, tinh không đồ đằng nhược điểm là hấp thụ tinh không pháp tắc, mau mau tạo kết giới, phong tỏa chỗ này Ma Lĩnh sơn lại!”
Tề Mỹ Liên lúc này mới kịp phản ứng, hét lớn.
Lãnh Minh sắc mặt càng thêm âm trầm.
Năm xưa, khi họ vẫn còn là phu thê, hắn liền nói cho chính Tề Mỹ Liên chính mình thần khí tác dụng và yếu điểm, không nghĩ tới, vẫn là để tự giết chính mình.
Lúc này, tất cả võ giả cũng không bao quanh diệp thiên nữa, mà đưa chính mình vũ khí thần khí các loại giơ lên trời, phóng ra pháp tắc bản nguyên.
Thiên không ngay lập tức bị bao phủ bởi thiên địa quy tắc, tạo thành một tầng kết giới trùng trùng lớp lớp, đem không gian cho phong tỏa hoàn toàn.
Tề Mỹ Liên lúc này đã khôi phục xong thương thế, liếc nhìn về phía Lãnh Minh đang bị bao vây ở tâm trận pháp, sắc mặt so với lúc nãy càng âm trầm hơn, đạo:
“Đây là Tiên Thiên Đồ Thần Trận, do hơn ngàn vị Thứ Thần tế ra bản mệnh vũ khí tạo thành, đến thần linh còn không chạy thoát, ngươi nho một tên Bán Thần, lại nghĩ chạy thế nào? Truyền Tống không được, lại còn bảo vệ đứa bé kia, để xem ngươi có thể làm gì!”
Lãnh Minh bỗng bật cười to, vừa che mồm vừa cười, thậm chí, trên mặt còn lộ vẻ trào phúng nồng đậm, toàn thân hắc bào bỗng đứng yên, tựa như làm từ đá, gió thổi cũng không lay động.
Lãnh Minh từ trong chính mình tiểu thế giới lấy ra một viên đá, cái này tinh thạch bỗng phát ra tinh quang, thẳng hướng phía tinh không mà tiến đến.
Phía dưới râu bạc lão giả lắc đầu thờ dài, nói:
“Truyền Tống thạch? Liền là Thượng Cổ Truyền Tống thạch cũng không qua nổi cái này phong ấn quang mang trận pháp.”
Bất chợt, cột tinh quang kia bỗng xuyên qua trận pháp, tiến về phía tinh không mà đi.
Đi đến đâu, liền vạn vật đều xoay chuyển theo nó, phong vân vũ loạn, liền cả tinh không, cái ngôi sao cũng liền xoay chuyển theo, tựa thiên đạo đang giận dữ.
Từng đạo từng đạo lôi kiếp đánh xuống, hủy thiên diệt địa, chỉ một đạo cũng đã phá tan được lớp này phong ấn trận pháp.
Bên cạnh lão giả, khuôn mặt run lên bần bật, hai tay giơ ra phía trước, khuôn mặt tràn đầy không thể tin dáng vẻ, run rẩy bật ra vài đạo âm thanh:
“Không… không phải truyền tống thạch, là Luân Hồi Thần Thạch!”
“Luân Hồi Thần Thạch?”
“Làm sao có thể?”
“Luân Hồi Thần Thạch chẳng phải là do vị kia thời đại Mãn Hoang bản mệnh vũ khí Tứ Đại Nghịch Thiên Thần Thạch một trong Luân Hồi Thần Thạch sao?”
“Sao hắn lại có nó?”
“…”
Tề Mỹ Liên lúc này khẳng định vô cùng chấn kinh, đôi mắt chớp mở liên hồi, bờ môi nhỏ nhắn úp mở liên tục.
Lãnh Minh chợt động, hắn liền đem đứa bé ném lên trời, trước sự ngỡ ngàng của vô số võ giả Ma Lĩnh sơn, đứa bé liền đi theo cột sáng, đi thẳng lên tinh không.
Lãnh Minh lúc này mới an lòng, đạo tâm chấn định, hắn kêu lớn một tiếng:
“Thiên Đạo lão tặc, chỉ cần người động đến con ta một sợi lông, ta liền đem ngươi chém chết!”
Thần cản giết Thần, Ma cản trảm Ma.
Lãnh Minh lạnh lùng quét mắt nhìn chúng cường giả, quát lạnh:
“Tới chiến đi!”
---- Xuất bản bởi Thiên Đông.
Cập nhật lần cuối: 2019-12-02 20:33:25
1707 từ · 13 phút đọc