Chương 12: Cô gái, quái vât và thiếu niên.

[Góc nhìn của Cô gái]

“Có ai không, cứu tôi với !”

Tôi vừa chạy vừa cầu cứu, trên mặt không ngừng tuôn ra nước mắt.

Mặc dù tôi biết kêu cứu ở đây không có tác dụng gì, không có ai rảnh để mà vào Thánh lâm Otto vào buổi tối cả, biết là như vậy, nhưng tôi vẫn cầu cứu.

Tôi cần có một hi vọng.

Sau lưng của tôi, một đàn Goblin đang không ngừng truy sát, do thân hình nhỏ nên chúng khá là nhanh nhẹn.

Tôi vẫn cố chạy về phía trước.

Mệt quá.

Không biết có ai ở đây không.

“Khạt khạt khạt.”

Nghe những âm thanh này, tôi càng hoảng sợ.

Đây chính là tiếng cười của lũ Goblin khi chúng đuổi theo con mồi của mình.

Tôi vô tình quay đầu lại nhìn.

Khi quay đầu, hai con mắt tôi co rút lại, bởi vì lũ Goblin càng lúc càng gần, chỉ cách tôi vài mét mà thôi, cứ thế này thì việc tôi bị chúng bắt dính chỉ là vấn đề thời gian.

Năm con Goblin, trên tay mỗi con đều cầm một cây dao, mặc dù cây dao trông có vẻ cùn, nhưng khi đi kèm với những vết máu cùng với nét mặt dữ tộn của lũ Goblin thì càng đáng sợ.

“Hức, hức.”

Tôi quay đầu lại, càng thêm sức lực để chạy, vừa chạy tôi vừa khóc nức nở. Mặc kệ tôi thêm sức thế nào, đều vẫn bị tụi Goblin đuổi theo kịp, chúng nó không ngừng kêu lên những âm thanh ghê tợn.

Tại sao chuyện này lại xảy ra với một cô gái như tôi cơ chứ.

“A !” - Tôi hoảng loạn hét lên.

Ngay lúc này, bỗng nhiên chân tôi vấp phải một cái rễ cây, song, tôi ngã hướng về phía trước.

Cũng là thời khắc này, bọn Goblin đã nhao nhao rượt tới, thấy vậy, tôi liền biết chắc là bản thân sắp chết rồi.

Một con Goblin tiến đến chân tôi, nó giơ con dao cùn lên, nó đang định đâm chân tôi bằng con dao đó !

“Khônggggggggg !”

Tôi hoảng sợ hét toái lên, vô ý thức nhắm chật đôi mắt lại, nước mắt của tôi không ngừng tuôn ra, như suối vậy.

Có lẽ, tôi không thể sống xót được nữa rồi.

Nhưng mà, cảm giác đau đớn thật lâu không truyền đến, mãi mấy giây sau tôi mới thử chậm rãi mở mắt ra. Mắt chỉ mới hí được một tý thì tôi đã kinh ngạc, trợn mắt thật to lên.

Sau đó, một cảm giác kỳ lạ như thủy triều dâng lên trong lòng tôi.

Trước mắt tôi, một bóng lưng chắn ở đó, nhìn có vẻ là một người thanh thiếu niên, tay phải anh ta cầm một con dao trông khá sắc bén, cây dao ấy chặn đứng cây dao cùn của con Goblin chuẩn bị đâm vào chân tôi.

Tay trái của anh ta thì cầm một cây đuốc.

Cách anh ta ăn mặc thật kỳ lạ, có vẻ như không phải người của vùng này.

Ánh mắt sắc bén, chắc anh ta đang rất là tức giận.

Thật đẹp trai.

Khoan đã, tôi đang suy nghĩ cái quái gì thế !

Không hiểu tại sao, khi nhìn vào anh ta tôi cảm thấy tim mình đập nhanh, có vẻ như đây chính là cảm giác khi được ai đó cứu bản thân khỏi cái chết, tôi cũng không dám chắc.

Lúc này tôi không dám lên tiếng, chỉ dám nằm ở đây và nhìn thiếu niên vô danh này mà thôi.

“Khẹt khẹt khẹt.”

Lũ Goblin càng trở nên hung tợn hơn, cả năm con đều cùng một lúc lao lên, chúng có ý định hội động anh ấy.

“Cẩn thận.” – Tôi không tự chủ được nhắc nhở anh ta.

“Yên tâm, tôi không sao.”

Nói rồi, anh ta thụt lùi về phía sau một bước, anh ta cố gắng để không đạp trúng tôi. Sau khi lùi về sau, anh ta quơ cây đuốc về phía lũ Goblin.

Goblin là một loài quái vật có trí thông minh thấp, nên khi thấy lửa thì chúng bèn sinh ra e sợ, một đàn năm con Goblin hơi thụt lùi về phía sau, cẩn thận từng li từng tý.

“Cô tự đứng lên được chứ, nếu được thì tự đứng lên rồi chạy đi xa xa đi, ở đây nguy hiểm lắm. Xin lỗi vì không thể đỡ cô dậy.”

Anh ta lên tiếng hỏi.

Nghe anh ta nói vậy, tôi mới tỉnh táo lại.

Đúng vậy, tôi không thể ở lại chỗ này được, nếu cứ ở lại chỗ này thì không chỉ không giúp được gì cho anh ta mà còn cản trợ nữa.

Tôi từ từ đứng dậy.

“Ui da.”

Tôi khẽ rên.

Do lúc nãy tôi chạy tương đối nhanh, khi vấp trúng cái rễ cây thì tôi té rất mạnh, cú té khi nãy tuy không bị thương nặng nhưng việc trầy xước là không tránh khỏi.

Lúc nãy bị đàn Goblin rượt cùng với sự hoảng sợ làm ảnh hưởng tâm trí nên tôi không cảm thấy đau đớn, nhưng bây giờ bình tĩnh lại tôi mới thấy đau.

Tôi nhìn về phía chân mình, đã bị trầy xước khá nhiều.

“A, cô không sao chứ ?”

Thiếu niên hốt hoảng hỏi, nhìn cử động thì có vẻ anh ta chuẩn bị buông cây đuốc để đỡ lấy tôi.

“T, tôi không sao, tôi tự lo được.”

Cảm giác này là sao ?

Khi được anh ta hỏi, tôi cảm lòng ngực mình nóng ran lên, khi trả lời câu hỏi của anh ta tôi cũng không được tự nhiên.

Tôi bị sốt à ?

Không suy nghĩ nhiều nữa.

Tôi cắn chật răng của mình, cố chịu đau để mà đứng lên.

Khi đã đứng lên, tôi chạy về phía xa, dĩ nhiên là tôi không thể nào tự nhiên chạy được rồi, dù gì thì tôi cũng đang bị thương.

Tôi núp phía sau thân cây gần đó, nhìn về thiếu niên.

Hi vọng anh ta không có bị gì.

Từ tận đáy lòng tôi cầu nguyện cho anh ta.

Lúc này, thiếu niên hành động.

Anh ta ném cây đuốc về phía lũ Goblin khiến chúng nó giật mình hoảng sợ, thừa cơ hội này, anh ta dùng một tốc độ vượt qua thường nhân xông tới chỗ bọn chúng.

Vận dụng một cú đá xoáy, anh ta đá một đá, hai con Goblins dính cú đá của anh ta, chúng hét lên một cái, sau đó ngã xuống đất, con dao mà chúng đang cầm cũng bị chúng vô tình ném ra phía xa.

Oaa, thật là ngầu quá đi mất, chẳng lẽ anh ta là Mạo hiểm giả ?

Hửm?

Anh ta bắt đầu thở dốc, có vẻ như là anh ta đuối sức.

Cũng đúng thôi, cơ thể của anh ta như vậy thì làm sao có thể chống chịu được lâu cơ chứ.

Tôi bắt đầu lo lắng.

Nếu anh ta bây giờ bị đuối sức thì sẽ không bị làm sao đấy chứ.

Mắt tôi rưng rưng, này, anh mà chết ở đây là tôi áy náy lắm đó, tới chết cũng sẽ còn áy náy.

Mà khoan đã, sao tôi lại quan tâm một người xa lạ như anh ta như vậy cơ chứ.

Dù anh ấy cứu tôi ngay thời khắc quan trọng nhưng đó cũng đâu thể xem là một lý do ?

Chả lẽ là yêu ?

“Bốp.”

Tôi lấy tay vỗ nhẹ mặt mình, này bản thân, mày đang suy nghĩ cái quái gì thế !

Tôi nhìn về phía thiếu niên bí ẩn, anh ta cũng đâu đến nổi tệ.

Mặt tôi nóng lên.

Ngay lúc này, một màn khó tin xảy ra.

Lúc đầu tôi còn không để ý, trên tay của anh ta hình như xuất hiện từng tia nước thì phải, tia nước này rất khó thấy, tôi mà không để ý kỹ thì chắc cũng không nhận ra.

Ma thuật sao ?

Vậy anh ta là một Ma pháp sư à, tôi cứ ngỡ anh ta là một Sát thủ cơ chứ, dù gì thì anh ta sử dụng dao, cộng thêm sự nhanh nhẹn đó thì ai mà ngờ anh ta là Ma pháp sư.

Ủa mà, một tia nước như vậy thì làm gì được lũ Goblins cơ chứ.

Trong lúc tôi nghĩ vậy, thiếu niên giơ tay hướng về ba con Goblins đang đứng đó.

Goblins không được thông minh nên nó nghĩ cái tia nước này hoàn toàn vô hại, chúng nó liền xông về phía thanh niên, nụ cười dữ tợn cùng với những con dao máu khiến tôi không tự chủ được rùng mình.

“Cẩn th- !”

Tôi định cảnh cáo anh ta, nhưng được nữa trừng thì đứt quãng.

Bởi vì, nương theo anh ta giơ tay lên, anh ta quẹt tay một cái thật nhanh, những tia nước đó tựa như một lưỡi đao, phóng thật nhanh, hướng về lũ Goblins.

Khoảng cách giữa thiếu niên cùng với Goblins gần với nhau, cộng thêm lũ Goblins đang dùng tốc độ nhanh để lao đến, nên chỉ chưa đến hai giây thì lưỡi đao nước đã chém trúng bọn nó.

Ơ ơ, khoan, khoan đã.

Thế giới quan của tôi triệt để đổ vỡ.

Không phải Ma pháp sư trước khi sử dụng ma thuật đều phải ngâm xướng sao, thế mà, thiếu niên trước mặt tôi chẳng hề ngâm xướng gì cả, cứ việc sử dụng thôi.


Đây là thế nào ?

Chả lẽ mọi người lừa tôi, lừa một dân nữ bình thường như tôi ?

Lưỡi đao nước chém trúng lũ Goblins cũng không giết tụi nó liền, mà chỉ để lại một vết sâu tầm 3cm trên cổ chúng. Vết sâu này không đủ giết chúng trong phút chốc, nhưng mà cứ để như vậy thì chắc chắn chúng sẽ mất máu chết
thôi.

“Groo groo groo”

Lũ Goblins bị cắt cổ phát ra những âm thanh kỳ lạ.

Song, chúng gục xuống mặt đất, lăn qua lăn lại, rên rĩ liên tục. Thiếu niên thấy thế, liền chạy đến chỗ chúng, anh ta đâm liên hoàn con dao mà suốt từ đầu tới giờ anh ta đều cầm trên tay phải.

Mỗi một con Goblin anh ta đâm hơn ba bốn nhát, thấy bọn nó bất động thì anh ta mới ngừng lại.

Xử lý xong ba con Goblins này, anh ta quay lại nhìn hai con Goblins đang nằm ở dưới đất.

Chuyện xảy ra quá nhanh, hai con Goblins kia chưa kịp ngồi dậy thì đồng loại của nó đã chết rồi.

Hiện tại, hai con Goblin này mới phát giác được sự nguy hiểm của người trước mặt nó, nhưng tụi nó không chạy trốn, ngược lại càng hung hăn hơn, có lẽ chúng muốn trả thù cho đồng loại.

Cả hai hùng hùng hổ hổ bổ nhào về phía thiếu niên, cảnh tưởng vô cùng kinh dị.

Nhưng mà, thiếu niên không cho chúng nó cơ hội tiếp cận. Anh ta lại sử dụng một ma thuật khác, và dĩ nhiên, ma thuật này cũng không cần xướng, không biết tại sao anh ta lại làm được nhỉ.

Tại trên đầu ngón tay trỏ của anh ta đang không ngừng vặn vẽo, tựa như bị một ngọn lửa với nhiệt độ cao thiêu đốt vậy.

Không ít lâu sau, một ngọn lửa, không, nói đúng hơn là một quả cầu lửa, có điều nó nhỏ, chỉ bằng một quả nho.

Hỏa cầu này lơ lửng trên ngón tay của anh ta, tôi không biết với thứ này thì anh ta định làm gì tụi Goblins.

Sau khi ngưng tụ xong hỏa cầu, anh ta búng nó tới chỗ hai con Goblins, cú búng khá là mạnh nên vận tốc bay cực kỳ nhanh, trong nháy mắt thôi mà nó đã tới đích.

“Bùmmmmm.”

Khi hỏa cầu chạm xuống mặt đất, một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, tôi tận ở xa mà còn phải che tai lại.

Hỏa cầu phát nổ.

Tôi không ngờ một thứ nhỏ như thế mà khi bị kích nổ có thể tạo ra thanh thế to như vậy, thật khó tin.

Hai con Goblins đứng gần vụ nổ nhất, chúng toàn thân máu me be bét, thậm chí có một con tứ chi đều không hoàn thiện, nhìn cực kỳ kinh khủng.

Tôi không đành lòng nhìn thẳng nên đành nhắm mắt lại.

Tuy không mở mắt ra, tôi vẫn có thể nghe được tiếng dao đâm, có vẻ như thiếu niên vừa sử dụng dao để tấn công hai con Goblins trong khi chúng đang bị thương nặng.

Hai con Goblins hét lên một cái, rồi đổ gục xuống đất, chết tươi.
---- Xuất bản bởi Lâm Miêu Thiên Đế.
Cập nhật lần cuối: 2019-10-18 08:52:33
2527 từ · 20 phút đọc