Chương 40: 《5》Chân tướng.

Arc 02: Lạc vào Mê cung – Melrafic.

『Nguyễn Tuyền, Xuyên Việt Giả, 14 tuổi.

Lịch Beria: Năm 124, Tháng 9, Ngày 18.

Phòng Hội Nghị, Bàn Tròn.』

Không biết qua bao lâu, cuộc nói chuyện đã đi đến hồi kết.

Tuy nói cuộc trò chuyện, nhưng tôi lại thấy giống như là một cuộc đối thoại giữa Dane William và bệ hạ.


Xuyên suốt từ đầu tới giờ, ngoại trừ hai người này, không còn ai lên tiếng phát biểu cả, bao gồm của tôi, tất cả đều im lặng lắng nghe nội dung cuộc trò chuyện.

Mặc dù vậy, tôi vẫn có cái hiểu cái không.

Vậy mà, anh Dane William vẫn có thể hiểu được tất tần tật về cuộc trò chuyện, và nói chuyện vô cùng tự nhiên với Hoàng Đế bệ hạ.

Bộ anh không cảm thấy áp lực hả ?

Có lẽ, sau khi buổi trò chuyện kết thúc, tôi nên hỏi anh ấy mới được.

*

Ước chừng một tiếng đồng hồ, cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Do giữa buổi trò chuyện, anh Dane William có yêu cầu vị Hoàng Đế đem thức ăn lên, vì vậy, tất cả chúng tôi đều không một ai đói cả.

Nếu có, thì chắc chỉ có anh Lý Văn Toàn, người ngủ từ đầu tới giờ mà thôi.

Anh ta quả là một người lười biếng, và, kiêu ngạo nhỉ ?


Chúng tôi không đi ra khỏi căn phòng ngay, chỉ có mỗi Hoàng Đế đi ra, dù gì ngài ấy cũng là một người bận rộn.


Căn phòng im lặng, không ai lên tiếng.

Không biết qua bao lâu, anh Dane William lên tiếng:

“Tôi nghĩ mọi người không hiểu gì đâu nhỉ ?”

“Ừm.” – Bốn người chúng tôi gật đầu.

Sở dĩ bốn người, là bởi vì không tính anh Lý Văn Toàn và Dane William.

Có vẻ như cả hai anh đều hiểu.

“Được rồi, tôi sẽ giải thích. Hàaa, phiền phức chết đi được.”

Anh ta thở dài.

Thay vì giải thích, anh ta hỏi trước:

“Trước tiên, quý cô Laure, có thể cho tôi hỏi một câu được chứ ?”

“Được.” – Quý cô Laure chỉ trả lời đơn giản.

“Ở chỗ cô sống, có phải tồn tại một quốc gia gọi là Đế Quốc La Mã, tôi nói đúng chứ ?”

Lúc này, quý cô Laure nhìn vào anh Dane, khuôn mặt của cô ấy có hơi kinh ngạc một tý.

Đế quốc La Mã ?

Có một quốc gia như vậy à ?

“Có, chỗ tôi sống là Tây La Mã.” – quý cô Laure trả lời.

Có vẻ như đây là một Đế Quốc to lớn được phân ra Đông-Tây nhỉ.

Tôi tò mò, không biết so với Arespul và vương quốc mà tôi từng sống, thì Đế quốc đó to lớn chừng nào.

Anh Dane William sau khi nghe được câu trả lời của quý cô Laure, thì chỉ gật đầu một cái, có vẻ như anh ấy đã đoán đuọc câu trả lời rồi.

Tôi vô tình nhìn qua quý cô Christian E. O’nell.

Vậy là, tôi kinh ngạc phát hiện.

Quý cô Christian đang trợn tròn mắt, miệng cô ấy không khép lại, như thể cô được chứng kiến một việc bất khả tư nghị vậy.

Anh Dane cũng chứng kiến được biểu hiện của quý cô Christian, vậy mà, biểu hiện của anh ta lại hết sức bình tĩnh, dường như anh ta đã đoán được cô ấy sẽ như vậy rồi.

“Đế Quốc La Mã đã sụp đổ từ rất lâu rồi, tại sao ở chỗ cô lại tồn tại cơ chứ !” – Đây là những lời chứa đầy sự kinh ngạc của Christian E. O’nell.

Nee~!

Gì vậy.

Ở nơi mà quý cô Laure ở, thì Đế quốc vẫn đang tồn tại, hơn nữa, nó còn đang ở thời kỳ toàn thịnh.

Tuy nhiên, đến trong miệng quý cô Christian, thì Đế quốc này lại đang suy kiệt.

Chẳng lẽ là trùng tên ?

Không thể nào.

Tất cả chúng tôi, ngoại trừ Lý Văn Toàn, đều nhìn về anh Dane William.

“Tôi sẽ giải thích sau.”

Anh ta chỉ nói như vậy.

Sau đó, anh ấy nhìn về phía tôi, ánh mắt như thể muốn đâm thủng tôi vậy.

“Nguyễn Tuyền, không biết ở chỗ em sống, có quốc gia nào mang tên Đại Việt không ?”

Hửm?

Đây không phải là quốc gia mà tôi đang sinh sống hay sao.

Hơn nữa, phụ thân của tôi chính là vua của quốc gia này.

“Phải ạ.” – Tôi nhẹ nhàng trả lời.

Anh ta sờ sờ cằm.

‘Nguyễn Tuyền, Nguyễn Huệ, hai có tên này có liên hệ gì với nhau chăng ?’

Dane William bắt đầu lẩm bẩm thứ gì đó, tôi không tài nào nghe được.

Suy ngẫm một lúc, anh ấy mở miệng:

“Em biết Nguyễn Huệ chứ ?”

Ừm!?

Đó là tên của phụ thân tôi mà.

Sao anh ta lại biết !

Chả lẽ, anh ta là người dân của vương quốc ?

Không thể nào.

Cách ăn mặc đó không tài nào là người dân của Đại Việt được.

“Nguyễn Huệ là phụ thân của em.”

*Gầmmm.

“Ôi mẹ ơi, đau quá.”

Sau khi nghe được câu trả lời của tôi, anh Lý Văn Toàn, người vốn đang ngủ nửa tỉnh nửa mê, bỗng nhiên từ trên bàn té xuống đất.

Còn anh Dane William, anh ta đứng hình luôn rồi.

Bộ có gì đáng kinh ngạc lắm hả ?

Laure De Farnese, Christian E. O’nell, hai chị gái này đều là quý tộc mà không đả động được tâm tình của anh Dane, Lý Văn Toàn.

Cả Hoàng Đế cũng không thể ngăn được cơn buồn ngủ của Lý Văn Toàn.

Vậy mà, câu trả lời của tôi lại làm hai người kinh ngạc như vậy.

Tôi là công chúa, tuy nhiên, tôi chắc chắn không thể nào so được với ba người đó.

Một lúc sau, anh Lý Văn Toàn từ trên đất bò dậy, Dane William đã tỉnh hồn lại.

“E hèm.”

Cả hai thoáng cái trở nên nghiêm túc, con mắt vốn lười biếng của Lý Văn Toàn cũng trở nên sắc bén, cả hai đều nhìn chằm chằm vào tôi.

Áp lực quá !

Dane William, Lý Văn Toàn thì thầm với nhau thứ gì đó, tôi không tài nào nghe được.

‘Ê Toàn, tao không biết vua Quang Trung còn có một người con gái tên là Nguyễn Tuyền đấy !’

‘Tao là chuyên sử, vì vậy tao đọc khá nhiều tài liệu về vua Quang Trung, tuy nhiên, tao cũng không thấy được tài liệu nào nói ông ấy có con gái là Nguyễn Tuyền.’

‘Khoan đã, mày nhớ khi còn ở Trái Đất, tao nói là tao bị quên thứ gì không ?’

‘Ờ, có, lúc đó tao cũng cảm thấy vậy.’

‘Khoan đã !’

“Văn Lâm !”

Bỗng nhiên, cả hai đều hét toáng lên, khiến cho ai nấy đều giật mình.

“E hèm, xin lỗi.”

‘Khi còn ở Trái Đất, tao không tài nào nhớ được nó, thậm chí, tao còn không biết đến sự tồn tại của nó. Tuy nhiên, khi đến thế giới này, tao lại nhớ ra nó. Nghĩa là-’

‘Nghĩa là, Văn Lâm cũng bị dịch chuyển đến đây, hơn nữa, nó còn đến trước cả chúng ta. Đồng thời, những người đến đây sẽ bị xóa đi sự tồn tại ở Trái Đất.’

‘Đừng cắt ngang lời tao chứ. Mà, mày nói đúng rồi. Nếu là vậy, mình không biết tới sự tồn tại của cô con gái của Nguyễn Huệ, là Nguyễn Tuyền cũng đúng thôi.’

Sau khi thì thầm đến đây, anh Lý Văn Toàn đứng lên, hướng về phía tôi. Khác với lúc giới thiệu với vị Hoàng Đế, lúc này, khí chất toàn thân của anh ấy phảng phất thay đổi thành một người khác.

Anh ấy mở miệng, trong lời nói của anh ấy, tôi có thể nhìn ra được, anh ấy đang rất tôn kính.

“Kính chào tổ tiên.” – Nói xong, anh ta cúi đầu hơi thấp xuống.

Khoannnnnn đaaaã nàoooooo.

Tổ tiên là cái quỷ quái gì thế.

Ai là tổ tiên của anh hả !

Tôi chỉ mới mười bốn thôi đó nha.

Thậm chí tôi còn chưa có trượng phu, làm sao mà được tôn lên làm tổ tiên anh rồi hả.

Mà còn, anh trông còn lớn tuổi hơn cả tôi đấy.

Không thể nhịn ~!

Sau khi nói xong, Lý Văn Toàn ngồi xuống, đầu tựa vai của Dane William, hơi miếu máo, nói:

“Tao thật không ngờ, có ngày tao lại gặp được tổ tiên, đã vậy, tổ tiên còn nhỏ tuổi hơn tao, và rồi, tao lại kính chào người bằng một cách tôn kính. Ôi mẹ ơi, con chết mất.”

Anh ta nói năng một cách lộn xộn.

“Khụ khụ.” – Dane William giả ho một cái, rồi sau đó nói “À thì, theo một cách nào đó, thì Nguyễn Tuyền đúng thật là tổ tiên của Lý Văn Toàn thật. Điều này là sự thật.”

“Em cần một lời giải thích.” – Tôi tức giận nói.

Cũng đúng thôi, đổi lại là người khác, e rằng cũng tức giận.

Tự nhiên toát đâu ra một người, rồi gọi mình là tổ tiên của y, ai cũng tức giận cả thôi.

Có vẻ như anh Dane William thấy cũng đúng, vậy là anh ta lên tiếng giải thích.

Lời giải thích này không chỉ giành cho tôi, mà tất cả những người trong căn phòng này.

“Sáu người chúng ta, đều đến từ một thế giới, gọi là Trái Đất. Tuy nhiên, mọi người đến từ những Thời gian và Không gian khác nhau.

Ví dụ như.

Để xem.

Tôi, Lý Văn Toàn và Nguyễn Tuyền đều đến cùng một quốc gia, tuy nhiên, hai thằng chúng tôi là mấy trăm năm sau, còn Nguyễn Tuyền thì mấy trăm năm trước.

Đó là lý do vì sao, Nguyễn Tuyền có thể xem như là tổ tiên của Lý Văn Toàn.

Một ví dụ khác.

Quý cô Laure De Farnese sống vào thời đại Đế Quốc Tây La Mã vẫn còn tồn tại. Đế quốc này đã sụp đổ vào năm 476 Sau Công Nguyên, tức là 476 năm kể từ ngày Đấng Jesus ra đời. Tôi và Lý Văn Toàn đến từ năm 2019 Sau Công
Nguyên.

Tôi nói như vậy, mọi người chắc hiểu nhỉ ?

Tóm lại, chúng ta đến cùng một thế giới, nhưng không cùng một thời đại.”

Nghe anh ta nói vậy, tôi giật mình lại.

Có vẻ như, tôi đã hiểu được thứ anh ta nói rồi.

Lúc này, anh Huy Võ lên tiếng.

“Còn tại hạ thì sao ?”

Cách anh ta xưng hô khá là kỳ lạ. Nhưng bằng một cách nào đó, tôi lại có thể hiểu cách anh ta xưng hô.

“Theo cách ăn mặc và xưng hô thì tôi có thể đoán là anh đến từ Hoa Hạ, nhưng mà, tôi chả rành về lịch sử nơi này lắm. Thế nên, tôi cũng chả nói được gì cả.

Có lẽ Lý Văn Toàn biết gì đó, tên này rất hứng thú với lịch sử các quốc gia.” – Dane William trả lời, sau đó lấy tay chỉ trỏ Lý Văn Toàn.

“Tao biết lịch sử của Hoa Hạ, nhưng tao không biết Tôn giáo của họ. Tên này ăn mặc đạo bào, mà, Hoa Hạ thì có bao nhiêu đạo bào và những đạo bào đó vào thời kỳ nào thì tao không biết.”

Anh ta nói tôi chả hiểu gì sắc.

Mà, tôi bây giờ cũng chả hứng thú với những gì anh ta nói.

Hiện tại, tôi đang suy nghĩ đến một vấn đề khác.

Tôi và Lý Văn Toàn đến cùng một quốc gia, và tôi là tổ tiên của anh ta.

Nghe kỳ lạ thật.
---- Xuất bản bởi Lâm Miêu Thiên Đế.
Cập nhật lần cuối: 2019-11-08 01:54:21
2415 từ · 19 phút đọc